Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.

khác ngần ngại. Mâu thuẫn này khiến cho người ta nhịn không được muốn nhìn cô càng nhiều, tìm hiểu đến tận cùng.
Tiệc rượu được tổ chức ở khách sạn của tập đoàn Vĩnh Tân. Bên cạnh phòng tiệc là khu truyền thông. Khi Nguỵ Tông Thao và Dư Y tới, thời gian truyền thông phỏng vấn đã chấm dứt, giờ phút này truyền thông đang chờ ở nơi ghi tên khách tham dự.
Từ trước đến nay Nguỵ Tông Thao luôn luôn kín kẽ, rất ít người từng gặp mặt anh. Thế nhưng thân hình cùng diện mạo của anh thật sự khiến cho người ta khó mà bỏ qua. Hơn nữa Dư Y ở bên cạnh anh, chỉ mặc chiếc váy dài màu xanh cẩm thạch vô cùng đơn giản, thế nhưng lại rực rỡ vô cùng, khiến mọi người không ngừng tới tấp hỏi hàn và chụp hình. Cho đến khi nghe ngóng được rõ ràng, biết đó là Nguỵ Tông Thao – đứa con riêng của nhà họ Nguỵ thì cửa phòng tiệc đã sớm không còn bóng dáng của bọn họ.
Hai người bọn họ xuất hiện khiến cho phòng tiệc phút chốc bỗng yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều tụ tập ở trên người bọn họ, ai cũng không muốn dời mắt đi, cho đến khi Nguỵ Tinh Lâm tiến lên đón tiếp, sự yên tĩnh này mới bị phá vỡ.
Cô ta chỉ liếc Dư Y một cái, kéo Nguỵ Tông Thao đi giới thiệu anh với các chú bác quen biết, cười nói: “Đây là A Tông, cậu ấy mới đến, ba cháu cũng không thèm gặp cháu nhiều, chỉ biết thương cậu ấy!”
Các chú bác đã nhìn cô ta từ nhỏ lớn lên, biết cô ta tinh nghịch, cười cô là người lớn mà còn ghen tỵ với cháu. Khi đối xử với Nguỵ Tông Thao thì có chút xa lạ, chỉ khách sáo khen ngợi vài câu.
Xa xa có vài người vẫn nhìn về phía bên này, có người nói: “Đó là minh tinh nào vậy? Tại sao tới bây giờ vẫn chưa thấy qua? Theo Nguỵ Tông Thao thật sự là đáng tiếc!”
Ở đại sảnh của tiệc không thiếu các nữ minh tinh xinh đẹp gợi cảm một thời, cuối cùng là gả vào nhà giàu giúp chồng dạy con, bây giờ đứng đây vẫn có thể thu hút ánh mắt của mọi người. Trước khi Dư Y xuất hiện, những người này là đề tài của cánh đàn ông, nhưng Dư Y xuất hiện đã phá tan tất cả.
Rất xinh đẹp, vô cùng mê người.
“Không phải là minh tinh.” Nguỵ Khải Nguyên uống một ngụm rượu, mỉm cười nhìn về phía Dư Y – trung tâm của mọi ánh nhìn mà vẫn tự nhiên phóng khoáng, ung dung bình tĩnh. Ông ta nói: “Cuối cùng theo ai thì còn chưa chắc đâu!”
Ông ta nói những lời này rất nhỏ, người khác không để ý đến. Tổng giám đôc Lý ở bên cạnh, từ trước tới nay không thích nói chuyện cùng bọn họ, giờ phút này lại “a” một tiếng, nhíu mày nói: “Là cô ấy hả, tại sao lại cảm thấy quen mặt như vậy?”
Nguỵ Khải Nguyên nhướng mày lên, ánh mắt không khỏi lại hướng về phía Dư Y.
Ở đầu kia, Nguỵ Tông Thao thấp giọng giới thiệu với Dư Y: “Ba cháu gái của ông lão Nguỵ, đứa lớn nhất cùng tuổi với em, đứa thứ hai còn chưa tốt nghiệp, đứa thứ ba mười lăm tuổi, đứa nào cũng có tính nhu nhược giống bà nội của tụi nó. Đến nay mấy đứa nó còn chưa dám nói chuyện với tôi.”
Dư Y ngẩn người, lại thấy Nguỵ Tông Thao nhìn cô một cái, cười nói: “Bà nội của tụi nó là vợ lớn, lại chịu hết uất ức hơn ba mươi năm, nhìn thấy vợ nhỏ không dám nói chuyện, uất ức mà chết. Tôi không đồng tình với kẻ yếu, bởi vì họ sẽ biến những người khác trở thành kẻ yếu.” Lời nói của anh đầy ngụ ý, dứt lời thì có người đến chào hỏi. Dư Y không muốn trở ngại bọn họ nói chuyện công việc,liền bắt chuyện với người khác, rời đi.
Bên này, Nguỵ Tinh Lâm đứng ở trong góc nói chuyện với đồng nghiệp, ánh mắt nhìn về phía xa xa, vừa khinh thường, vừa có một chút ghen ghét khó có thể kiềm chế được.
Cô ta cũng từng trẻ trung như vậy, khi hơn hai mươi tuổi sắc đẹp không thua gì Dư Y. Lúc đó cô ta còn phản nghịch, ghét cha thiên vị anh hai, cố tình chống đối mối hôn nhân môn đăng hộ đối, cho đến khi hơn ba mươi tuổi mới lấy một người thường, xuất thân dòng dõi thư hương. Vợ chồng ân ái hai năm thì đối phương bệnh chết, bởi vậy cô ta bắt đầu hối hận, cố gắng quay về quỹ đạo ban đầu của cô ta. Cũng không uổng công cô ta tính toán mấy năm nay. Hiện giờ Nguỵ Khải Nguyên đã không còn sự uy hiếp gì, chỉ còn lại một mình Nguỵ Tông Thao.
Cô ta liếc mắt nhìn Nguỵ Khải Nguyên ở đằng xa, rồi chuyển hướng ánh mắt tới Dư Y, cười cười, nói: “Tôi không ưa cái cô gái kia. Phòng nghỉ để trống, thế nào cậu hai cũng muốn nghỉ ngơi. Đúng rồi, không phải phóng viên vẫn còn muốn phỏng vấn anh ấy sao?”
Bên cạnh là cấp dưới tâm phúc của cô ta, sau khi đối phương nghe vậy thì ánh mắt khẽ động, ngầm hiểu rồi đi qua.
Dư Y không có chuyện gì làm, bụng lại hơi đói, muốn lấy chút đồ ăn. Cô cúi đầu nhìn đủ thứ đồ ăn ngon ở trên bàn. Bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ cũng giống cô, cùng cúi đầu nhìn về phía đồ ăn, một lát thì gắp một cái bánh ngọt đầy bơ để vào dĩa, lúc xoay người hơi nhanh, cánh tay giơ lên cái dĩa vung ra, sắp văng đến ngực của Dư Y. Dư Y nhanh chóng lùi lại một bước, đối phương tựa như chưa hết hoảng hồn, “á” lên một tiếng, vội nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thiếu chút nữa là đụng phải cô!”
Dư Y cười cười: “Không sao.” Cô đi đến trước bàn tiếp tục lựa chọn đồ ăn. Nhưng người phụ nữ ở bên cạnh dường như vẫn không cẩn thậ