Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
ức ngừng lại một chút, người đã muốn quay ngược trở về. Nguỵ Tông Thao gọi ông ta đứng lại, chậm rãi đi đến phía sau ông ta: “Tối hôm qua còn chưa có nói lời cảm ơn với ông, làm ông bị trễ như vậy, ông lão Nguỵ có hỏi ông nguyên nhân hay không?”
Giọng nói của tài xế cứng ngắc, đáp: “Có hỏi.”
“Ông trả lời như thế nào?”
Tài xế nhỏ giọng nói: “Trả lời theo sự thật.”
Dường như cho tới bây giờ cô chưa hề quan tâm đến chuyện của Nguỵ Tông Thao. Từ trước khi đến thành phố A cho đến nay, cô chưa bao giờ hỏi qua Nguỵ Tông Thao muốn làm cái gì, hay tại sao muốn làm việc này. Hôm nay hỏi một câu như vậy, có lẽ Nguỵ Tông Thao không muốn trả lời, Dư Y lại vội vàng nói: “Tóm lại, anh có biện pháp , tôi cũng sẽ không quan tâm.”
Nguỵ Tông Thao cong môi lên, không nói một lời mà uống một ngụm cà phê, quả nhiên không hề trả lời.
Buổi tối gần đến giờ đi ngủ, Nguỵ Tông Thao ngồi ở đầu giường lật sách, nhìn thấy Dư Y từ trong toilet đi ra, anh xốc chăn lên, chờ cho Dư Y nằm vào xong, anh ném quyển sách đang cầm trong tay tới trước mặt Dư Y, rồi ôm cô vào trong lòng. Người trong ngực ấm áp mềm mại, cảm giác khoan khoái, thú vị hơn so với quyển sách.
Dư Y nằm ở trong lòng anh, cầm lấy quyển sách nhìn trang bìa một chút, nói: “Tiểu sử của ông lão Nguỵ?”
“Ừ, từ khi ông ta hơn mười tuổi gây dựng sự nghiệp, mãi cho đến mấy năm hưng thịnh nhất của tập đoàn Vĩnh Tân.”
Sau khi ông lão Nguỵ tốt nghiệp trung học thì bắt đầu làm công, hơn hai mươi tuổi thì cưới một người con gái nhà quyền quý giàu có, người này chính là bà nội của Nguỵ Tông Thao.
Lúc ấy ông lão Nguỵ và người vợ cả vô cùng ân ái, sau khi kết hôn thì sinh ra người con cả Nguỵ Khải Khai. Thời kỳ đầu phát triển của tập đoàn Vĩnh Tân cũng được hình thành trong lúc này. Sau đó sự nghiệp dần dần phất lên, ông ta lại kết bạn với một người hồng nhan tri kỷ. Người hồng nhan tri kỷ này là người có công ở phía sau hậu trường của tập đoàn Vĩnh Tân. Bà ta có học thức không thua đấng mày râu, quả quyết mưu lược. Trong lúc sớm chiều ở chung với nhau, ông lão Nguỵ và bà ta đã ngầm nảy sinh tình cảm, cuối cùng thì cưới bà ta về nhà.
Nguỵ Tông Thao nói: “Trước đó, vào thập niên bảy mươi ở Hong Kong, người Hoa có thể noi theo ‘Luật lệ Đại Thanh’ mà nạp thiếp, cho nên bà ta vào nhà họ Nguỵ là hợp pháp.”
Người vợ quyền quý cưới hỏi đàng hoàng thì yếu đuối nhu nhược, chỉ biết lén lút rơi lệ, căn bản là không dám phản đối. Vợ lẽ vào cửa, khí thế lập tức lấn áp vợ lớn, vợ lớn cả ngày buồn bực không vui, từ đó về sau ốm đau quấn thân, ngày càng nặng thêm, liên luỵ đến người thân không ai trông nom, thường xuyên bị người ta khi dễ.
Cho đến khi người vợ lẽ sinh ra Nguỵ Khải Nguyên, ông lão Nguỵ đã hoàn toàn quên mất vợ lớn. Ông ta cưng chiều Nguỵ Khải Nguyên lên tận trời. Con trai muốn cái gì thì sẽ có cái đó, làm chuyện sai trái, ông lão Nguỵ cũng không nhẫn tâm trách mắng nửa câu. Một vài năm sau Nguỵ Tinh Lâm được sinh ra, ông lão Nguỵ cũng vô cùng cưng chiều cô ta.
“Năm đó ông lão Nguỵ biết được sự tồn tại của mẹ tôi, ông ta đã sớm bàn đến chuyện hôn nhân của cha tôi, dĩ nhiên là cực lực phản đối. Mẹ tôi đe doạ cha tôi, không thể nói ra sự tồn tại của tôi, để tránh bị người ta đoạt mất.”
Dư Y nghe Nguỵ Tông Thao dùng từ “đe doạ”, vốn trong lòng còn có chút kềm nén đột nhiên vui vẻ vài phần, nói: “Mẹ của anh thật thông minh!”
Nguỵ Tông Thao cười: “Dĩ nhiên! Bà biết làm thế nào mới có thể có cuộc sống thật tốt. Đối với bà, tình yêu cũng không phải là tất cả. Bà không muốn gả vào một gia đình như vậy, bà đã từng cho cha tôi cơ hội, kêu ông cùng rời đi với chúng tôi, đáng tiếc là cha tôi không nỡ bỏ.”
Không nỡ bỏ lại gia đình của mẹ ông bị ông lão Nguỵ nhiều lần chèn ép, không nỡ bỏ mẹ ông dây dưa trên giường bệnh. Ông ta cố phấn chấn lại, đi vào tập đoàn giúp đỡ dìu dắt thân nhân của bên mẹ. Đáng tiếc là có bên vợ lẽ trấn giữ, ông ta hoàn toàn không thể chống lại đối phương. Vài năm sau đó, ông ta luôn luôn sinh hoạt tại bệnh viện, dẫm vào vết xe đổ của chính mẹ mình, cho đến khi bệnh chết.
“Lúc đó ông còn có thể đáp máy bay qua Singapore một lần. Ông quỳ gối khóc trước mặt mẹ tôi. Thật ra ông ta cũng không có làm sai cái gì, mẹ tôi nói với tôi, lúc ấy bà cũng không có thương ông đến mức đó, nếu không thì bà sẽ không bỏ đi như vậy. Nhưng mà tám năm trước cha tôi bệnh chết, khi tin tức được truyền đến, mẹ tôi đã khóc đến đứt ruột đứt gan.”
Dư Y giật mình. Lời nói của anh nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng hai ba chục năm nay, không biết là trong lòng anh như thế nào khi nhìn thấy cha của mình cưới vợ sinh con gái, nhìn thấy ông mất sớm. Chắc chắn là bên trong còn có rất nhiều sự tình không muốn cho người khác biết được, mới có thể khiến cho anh trăm phương ngàn kế như bây giờ.
Nguỵ Tông Thao cười nhẹ: “Chúng ta rất giống nhau, đều là lòng dạ hẹp hòi, ai làm mích lòng mình thì mình nhất định sẽ khiến cho người đó khổ sở. Về phần Nguỵ Tinh Lâm, cô ta thực sự là ngoài dự đoán của tôi. Bất quá không có quan trọng lắm, tôi sẽ trả lại cho cô ta!”
Nguỵ