Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
Tông Thao muốn ăn miếng trả miếng, chuyện này không thể hoàn thành trong chốc lát. Chú Tuyền nhắc nhở anh qua không bao lâu sẽ phải trở lại Singapore một chuyến. Nguỵ Tông Thao suy nghĩ một lát, đánh một cú điện thoại yêu cầu lùi lại thời gian trở về, đầu bên kia truyền tới tiếng giậm chân hổn hển. Cuối cùng Nguỵ Tông Thao nói: “Con sẽ dẫn phụ nữ về.”
Đầu kia lập tức im lặng, hơn nửa ngày mới trầm giọng nói: “Đem tư liệu của cô ta chuyển tới đây!”
Nguỵ Tông Thao nói: “Không cần.” Nói xong liền ngắt điện thoại, không có nghe được một tràng rống lớn ở đầu kia.
Công việc của tập đoàn tạm thời do Nguỵ Tinh Lâm để ý. Buổi chiều tiến hành hội nghị cấp cao, nét mặt Nguỵ Tinh Lâm toả sáng, ngồi ở vị trí chủ toạ tuyên bố một sự kiện.
Một năm trước, tập đoàn Vĩnh Tân từng thảo luận với một tập đoàn tài chính lớn ở nước ngoài, thương lượng việc hợp tác đầu tư ở nước ngoài. Tiếc là ông lão Nguỵ đột nhiên trúng gió nhập viện, đối phương cho là từ chối. Tập đoàn Vĩnh Tân cố gắng một năm, rốt cuộc cơ hội lại đến lần nữa.
“Ba ngày sau ông Robin sẽ đến, đến lúc đó các khâu phải chuẩn bị đầy đủ.” Cô ta nhìn về phía Nguỵ Tông Thao, cười nói: “A Tông, mấy ngày nay không bằng nghỉ ngơi cho thật tốt. Hai ngày nay mọi người đi ra ngoài cũng không tiện, dưới lầu của tập đoàn vẫn đều có phóng viên đang chờ đợi.”
Nguỵ Tông Thao cười nhạt: “Tôi không quan tâm ý người khác. Cám ơn.”
Anh điềm nhiên như không trả lời, làm cho Nguỵ Tinh Lâm trong chốc lát không tìm được cớ nào khác, loại tranh chấp này không đủ để làm cho anh rời khỏi Vĩnh Tân. Bởi vì Nguỵ Khải Nguyên đã sớm làm tấm gương nhiều năm.
Ở đầu này, Dư Y thành thật ở trong biệt thự, không có đi dạo phố, cũng không có dày vò A Thành. Cô ôm máy tính tìm việc làm, đã làm con sâu gạo gần hai tháng nay, nếu không làm chút chuyện thì cô sẽ nổi mốc.
Cô vừa ăn trái cây vừa hỏi A Thành: “Giấy chứng minh của tôi để ở chỗ nào?”
A Thành cả kinh: “Cô Dư, cô muốn làm gì!?”
Dư Y liếc nhìn anh ta một cái, cười như không cười: “Bỏ trốn đó!”
A Thành nhẹ nhàng thở ra: “Cô đừng đùa như thế.”
Dư Y không hề đùa anh ta, chỉ vào màn hình máy tính cho anh ta xem: “Tôi muốn tìm việc làm, không có giấy chứng minh thì không được.”
A Thành nhíu mày: “Tổng giám đốc Nguỵ cho cô nhiều tiền như vậy, cô còn không đủ xài sao? Chúng ta rất nhanh sẽ quay về…” Anh ta còn chưa có nói xong, đột nhiên nghe thấy chuông cửa vang lên, chỉ đành chạy ra mở cửa trước.
A Thành giỏi đánh bài, trí nhớ và thị lực rất tốt, nhìn thấy người có duyên gặp mặt mấy lần đứng ở trước mặt, anh ta lập tức nhớ lại tư liệu của đối phương.
Trần Chi Nghị, cố nhân của Dư Y.
A Thành chắn ở cửa, nhíu mày nói: “Quý ông này, xin mời đi cho!”
Trần Chi Nghị đút hai tay vào túi quần, vẻ mặt thảnh thơi, mỉm cười nói: “Anh Chu Thế Thành, bảy năm trước từng lấy danh nghĩa cá nhân tham gia thi đấu vua bài ở Singapore, không thể vào được trận chung kết, từ đó về sau vẫn phục vụ ở Thế giới giải trí Singapore.”
Sắc mặt của A Thành không ngừng thay đổi. Trần Chi Nghị vẫn cười nho nhã: “Tôi không phải tới tìm anh, tôi tìm Dư Y.”
Thời tiết đầu mùa hạ, ánh nắng tươi sáng, xung quanh biệt thự đẹp đẽ tĩnh mịch, có một giọng nói lười biếng trôi tới: “A Thành, buổi sáng anh đã nấu súp Bak-kut-teh*, đi múc hai chén đi!” Dư Y dựa ở cửa, cười về phía cửa sắt chỗ hai người, nhẹ nhàng thoải mái. Đúng là hình ảnh trong trí nhớ nhiều năm của Trần Chi Nghị.
*Bak-kut-teh là món ăn cuả Malaysia gồm có hầm thịt, xương heo với một số vị thuốc bắc nấu thành canh (theo wikipedia)
Bak-kut-teh được nấu từ các loại hương liệu và đồ gia vị, trong nước canh không có lá trà gì cả, ăn vào thì thấy thơm nồng mùi vị hạt tiêu, là món ăn vô cùng ngon miệng.
Dư Y rất thích món ăn này, sáng sớm còn kêu A Thành đi ra ngoài mua bánh quẩy về. Bánh quẩy được xé thành những múi nhỏ, nhúng vào bak-kut-teh có một mùi vị đặc sắc.
Cô ăn đến hưởng thụ. Nhưng Trần Chi Nghị ở đối diện không có chạm vào chén bak-kut-teh, chỉ luôn mỉm cười nhìn cô. Gần gũi như vậy, anh có thể thấy lông mi của Dư Y chớp động, còn có thể thấy rõ vết canh bẩn trên môi của cô, giống như quay lại mấy năm trước – anh ở nhà trọ nấu cơm chiều, chờ cô về đến nhà, hai người ngồi đối diện nhau, anh nhìn cô suốt, Dư Y trừng anh, hỏi anh nhìn cái gì, lúc nói chuyện trên môi còn dính nước tương.
Dư Y để chén canh xuống, cười tủm tỉm nói: “Nhìn đủ chưa?”
Trần Chi Nghị rủ mắt xuống: “Chưa đủ.”
Dư Y liếc Trần Chi Nghị, nhìn anh ta hồi lâu không nói một lời, hơn nửa ngày mới hét lên: “A Thành, anh trở về phòng đi!”
A Thành lập tức nói: “Tôi đang ăn, không muốn trở về phòng!”
Dư Y quát lớn: “Trở về phòng!” Đúng là chưa từng có sự lạnh lùng quyết đoán như vậy, không cho phép người khác phản kháng, bộ dáng không giận mà uy rất giống với Nguỵ Tông Thao. A Thành lập tức chạy lên lầu.
Trần Chi Nghị chăm chú nhìn Dư Y thật sâu, nghe được tiếng hét chói tai của cô, anh dường như nhớ lại thời