XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1354 lượt.

ớn, có học thức lại xinh đẹp, gia thế thì lại không cần phải nói."
Cố Tích không bị ánh mắt hung dữ của Tống Thần uy hiếp, đầu gật như giã tỏi: "Dì à, con thật rất thích Thần Thần ."
Em trai à rốt cuộc cũng thổ lộ rồi. Nhưng con gái nhà người ta lại không thèm để ý đến mặt mũi của cậu thì phải làm sao đây?
Tống Thần trên mặt tuy cười nhưng vẫn không kìm được tức giận, làm nũng với mẹ cô: "Dì à, người ta rất xấu hổ."
"Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng làm sao phải xấu hổ? Không bằng đến ngày mồng một tháng năm cử hành hôn lễ cùng với bé con nhà dì luôn thể?"
Cái gì? Mẫu thân đại nhân ngài đang nói gì vậy? Cô nghe mà không hiểu.
Thiếu chút nữa là ngã xuống đất, cũng may có cha Hạ kịp thời giữ lấy: "Bé con, cẩn thận."
"Cha, nhà chúng ta còn có bé con nào khác sao?"
Cô khẩn thiết nhìn ông, cha cô vẫn cười hiền lành: "Con gái ngốc, trừ con ra thì còn có ai nữa."
"Cũng đã bàn bạc xong với Cha mẹ Hoắc bên kia, đến lúc đó sẽ bày rượu mừng, tất cả hàng xóm láng giềng đều muốn đến tham dự . Còn có những cô gái được mẹ mai mối đã sớm kêu la muốn ăn bánh kẹo cưới của nhà chúng ta công thêm bạn bè thân thích ước chừng cũng đến một trăm bàn ."
"Mẹ, anh trai vẫn còn chưa cưới con không thể qua mặt mà đi trước được ."
"Đừng có nói đến tiểu tử thối kia với mẹ, nó chết ở Đông Bắc rồi không trở lại đâu!"
Mẹ cô từ nhỏ vẫn luôn tự hào vì có con trai học giỏi lại tuấn tú. Nào ngờ đâu con mình học hết lớp mười hai vì muốn theo đuổi người mình yêu mà chấp nhận đi đến nơi xa như vậy.
Anh trai cô giấu mẹ điền nguyện vọng vào đại học Cáp Nhĩ Tân mà mẹ cô khi đó gặp ai cũng đều nói rằng anh trai cô sẽ thi vào Thanh Hoa . Ngờ đâu con trai mình lại chạy đến chỗ đó học làm cho bà mất hết cả mặt mũi.
Bà là người một tay che trời làm thế nào mà chịu được.
Kết quả là, cứ nhắc tới anh trai liền hận đến cắn răng nghiến lợi.
Hàng năm anh trai vẫn gửi về nhà nào là: nhân sâm, nhung hưu, bìm bịp, dầu ,… toàn là những thứ đặc sản đều bị mẹ cô cầm ném ra khỏi cửa; Nhưng cứ đến đêm thì Cha Hạ và bé con sẽ lặng lẽ len lén đi thu hồi về.
"Mẹ, ngài cũng không thèm quản anh trai rồi hả ? Để cho anh ấy ở rể nhà bác Phương hay sao?"
Bạn gái của anh ấy tên là Phương Vân, khi cười lên làm cho người ta cảm thấy như đang đứng trước trời xanh mây trắng vậy, vô cùng mát mẻ, chỉ là khi điên lên thì lại càng giống với mây đen vần vũ hơn.
"Làm sao có thể, nó chính là người nối dõi của nhà họ Hạ đấy!"
"Vậy sao ngài lại không hối thúc anh ấy trở lại."
"Trước khi nó cướp được người về có thúc giục cũng vô dụng. Ở địa phương quỷ quái lạnh đến đóng băng đó ngây ngô mười mấy năm, thế nào cũng phải đòi được phúc lợi mang về chứ. Đừng có nghĩ mẹ của con đã già, ta cũng đã từng học qua kinh tế học, chí phí và lợi nhuận luôn có liên quan trực tiếp đến nhau."
" Đúng là đạo hạnh cao thâm, không hổ là lão yêu kinh nghiệm đầy mình!" Cô thầm nhủ.
"Đợi đến khi vác bụng bầu thì ha ha ha. . . . . .để xem lão Phương ngoan cố kia nhìn con gái không giấu nổi bụng còn có thể cao ngạo mãi được không?"
Mẫu thân đại nhân à, tâm tư của ngài cũng đã lộ rõ rồi. Anh trai à, anh phải hết sức cố gắng em gái thật mỏi mắt trông chờ.
"Mẹ à, nếu không thì chờ anh trai dẫn chị dâu về nhà mời rượu rồi mới suy nghĩ đến chuyện của con và lão Hoắc . . . . . ."
"Hạ Sơn Chi, thu hồi ngay tính toán kia của con lại, mùng một tháng năm năm nay, con muốn hay không muốn cũng đều phải kết hôn."
Mẹ già đã lên tiếng, cô...cô liền câm miệng.
Cô cúi đầu, vừa đúng lúc bắt gặp vẻ mặt hả hê của Tống Thần liền thấy nổi giận.
"Mẹ, mẹ cảm thấy Cố Tích thế nào?"
" Là cậu bé đẹp trai, có da có thịt có nhà có xe."
"Cậu ta cũng có gia thế, mẹ xem xem có nên nói cho dì Tống biết hay không."
"Dĩ nhiên, khi trở về mẹ sẽ hẹn dì Tống đi uống trà. Dì ấy ở mình thật cô quạnh, suốt ngày càu nhàu là muốn bồng cháu đấy."
"Dì à, con có bạn trai rồi, ngài cũng không thể chia uyên rẽ thúy được."
Tống Thần bị bỏ qua đã lâu rốt cuộc cũng đứng lại phản bác.
Mẹ cô nghe được ba chữ bạn trai, nhất thời mắt sáng lên: "A, có rồi à?"
"Người ta người ta. . . . . ."
Thốt ra hai chữ kia Tống Thần bỗng nhiên đỏ mặt.
Cố Tích bỗng dưng ôm chầm lấy Tống Thần, vô cùng thâm tình nhìn cô: "Dì à, cô ấy đang xấu hổ, bạn trai mà cô ấy nói đến chính là con. Bọn con cũng mới quen nhau chưa được bao lâu."
Tuy Tống Thần hận muốn cắn chết Cố Tích nhưng cũng không phản bác lời của cậu ta dù sao cô ấy cũng rất sợ năng lực của mẹ cô.
Dĩ nhiên điều này làm cho Cố Tích vui mừng miệng không thể nào khép lại được.
Thế giới này có rất nhiều dạng người, trong số đó có vài người biểu đạt phương thức yêu say đắm của mình một cách thật biến thái không tầm thường chút nào.
Bởi vì ở nhà ga rất hay bị tắc đường nên Cố Tích đỗ xe cách đó hơi xa.
Cho nên mới có thể ở trước mặt mẹ Hạ biểu diễn được một màn yêu đương nồng thắm kia.
Đợi Cố Tích cất hành lý xong, cô theo cha mẹ ngồi ở phía sau xe.
Mẹ sờ sờ lên ghế của chiếc xe tấm tắc khen: "Xe này cũ