Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1365 lượt.
ẫn trừng mắt nhìn.
Cô quay đầu lại nhìn mẹ mình, bà mặt mày hớn hở đang đi bên cạnh cha cô nói gì đó.
Thật may là không có bị bà nghe được, nếu không cô thật sự. . . . . .
"Lưu manh!" mắt cô sắc như dao liếc sang lão Hoắc.
"Em không phải vẫn thích anh lưu manh như vậy hay sao?"
Lão Hoắc không đàng hoàng nói, vô lại mười phần.
"Lão đại chị dâu, có thể tạm ngừng liếc mắt đưa tình hay không?"
"Các huynh đệ vừa lạnh vừa đói rồi."
"Gió bắc thổi qua tuyết rơi đầy trời."
"Chúng em cũng sắp đông thành tượng đá rồi."
"Cố Tích, đối đáp tốt đấy!"
Cô choáng váng rồi, những người này tất cả đều là cường đạo mà!
"Không có chuyện gì, đến cửa rồi chúng ta đi vào trước chừa lại chút không gian cho hai người bọn họ."
Cái giọng vừa nói vừa cười, cô luôn khắc cốt ghi tâm ngoài mẫu thân đại nhân hung hãn của cô ra thì còn ai vào đây nữa.
Cô dậm chân một cái, sải bước đi về phía trước: "Bào ngư của tôi, huyết yến của tôi, Cố Tích. . . . . . của tôi. . . . . ."
"Bà xã, em vừa nói cái gì đấy?"
Hoắc Sở Kiệt giọng đầy uy hiếp, tham muốn chiếm hữu mười phần liền ôm cô vào trong ngực nhìn cô chằm chằm.
Cô vén môi cười lấy lòng: "Em rể tốt."
Hoắc Sở Kiệt thoả mãn gật gật đầu, cũng không quản đám cường đạo phía trước cửa bao gồm cha mẹ cô đều ở đây, ôm vai của cô thật chặt.
Cô cũng đành như chú chim nhỏ nép vào trong ngực anh, không để ý đến những ánh mắt vô cùng mập mờ đang chăm chú nhìn bọn họ .
"Này, những người khác đều đang nhìn đấy, cha mẹ cũng đang ở đây."
"Nhìn thì cứ nhìn thôi, ai bảo em là vợ của anh!"
"Người ta xấu hổ chứ sao."
"Chúng ta hưởng thụ thân thể nhau một cách hợp pháp, cực kỳ hài hòa."
". . . . . ."
Cô không nói gì, bất đắc dĩ ấm ức nuốt nuốt nước bọt, logic người đàn ông này chắc là được cấu tạo từ Harley.
Trong vòng tay tráng kiện của lão Hoắc cô an ổn ngồi ở bên cạnh anh.
Cố Tích ngồi phía đối diện vẫy tay nói với cô: "Chị dâu, tới đây ngồi đi, lần trước chúng ta uống rượu còn chưa có xong đâu"
Tuy nói với cô nhưng đôi mắt hoa đào của Cố Tích lại như có như không liếc nhìn lão Hoắc.
Cô cảm giác được bàn tay đang chuẩn bị trừng phạt cấu vào hông mình, lão Hoắc đang ân cần rót trà cho cha mẹ cô làm như không chú ý tới đối thoại của cô và Cố Tích.
Cô cười cười nói tiếp: "Cố Tích, nếu không thì cậu lại đây ngồi đi?"
Cô vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, nhiệt tình mời cậu ta.
Ngay lập tức bàn tay to đang nắm tay của cô bỗng tăng sức lực lên mấy phần.
"Được rồi, tôi cũng muốn tái chiến với người uống được liền ba chén, thật là hào sảng lại vô cùng thoải mái."
Cố Tích sung sướng đứng dậy, cúi người.
Lão Hoắc đưa ly trà nóng cho cô, cô cầm lấy ủ vào trong tay sau đó liền nghe được âm thanh lười biếng.
"Cố Tích, bản lĩnh quyến rũ của cậu bộc phát tiến triển đấy."
"Nhìn mắt của lão đại không được tốt lắm?"
"Mấy ngày nay chạy đi chạy lại quá mệt mỏi, hai cánh tay này cũng mỏi nhừ, nếu không ngày mai chúng ta đấu vật? Hai chúng ta cũng rất lâu không có đấu rồi, cũng không biết là còn thành thục hay không."
Lão Hoắc miễn cưỡng ngước mắt, lơ đãng liếc qua Cố Tích, đốt ngón bị bẻ kêu răng rắc.
Lão Hoắc vừa nói dứt lời bốn phía chợt im lặng.
Cô quay đầu sang thấy cha đang nhàn nhã uống trà còn mẹ cô thì bộ dáng như đang muốn dò xét khắp nơi, ánh mắt của mọi người hết nhìn lão Hoắc lại nhìn sang Cố Tích.
Cô cũng bê trà lên học cha cô uống một hớp, thật là thơm.
Tình trạng giằng co kéo dài khoảng ba mươi lăm giây, Cố Tích chính là người đầu tiên đánh vỡ trầm mặc: "Đại ca, em đây là đang tôn kính chị dâu thôi, anh cũng đừng nghĩ xa xôi quá?"
"Cho dù có muốn thọc gậy bánh xe cũng không dám chọc vào người của lão đại."
"Cố Tích, dù sao cậu cũng không có vợ, không cần bồi bổ thân thể, cái này cho chị dâu của cậu đi!"
Lão Hoắc bảo nhân viên phục vụ trên bàn ăn lấy thêm một cái bát sứ màu trắng khắc hoa văn li ti đưa cho cô.
Cô đang muốn đưa mắt thâm tình khẩn thiết nhìn lão Hoắc nhưng lời của Cố Tích tí nữa lại làm cô phun ra.
"Không được, em...em cũng muốn bổ thận tráng dương!"
"Khụ khụ, mùi vị cũng không tệ."
"Đồ tốt như vậy đoán chừng cũng thật đắt."
Cha mẹ cô đang nói chuyện với lão Hoắc, âm thanh so với bình thường lớn hơn rất nhiều, ánh mắt của mọi người đang đặt trên người Cố Tích cũng từ từ tản đi.
"Ừ, lần này Thái Tử Gia lại phải mất một khoản lớn rồi."
"Người già như chúng ta thật có phúc."
"Tất nhiên, keo kiệt vắt cổ chày ra nước như vậy rất có phong thái của người đứng đầu."
Cô nhận lấy khăn ăn lão Hoắc đưa tới lau lau khóe miệng.
Cố Tích, cậu thật là làm cho người ta co giật cực độ rồi!
"Xem đi chỉ có chồng em là thật tâm yêu thương em thôi."
"Vẫn còn muốn trèo tường?"
"Rất thích nhìn anh ghen?"
Vừa nói thì bàn tay ở bên hông cô rất không đàng hoàng mò xuống dưới, vừa sờ vừa nắn.
Lão Hoắc gắp rau vào đĩa của cô, thuận thế ghé vào bên tai cô: "Hạ Sơn Chi, đùa giỡn không thấy mệt m