Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
ít thở không khí mới mẻ, đồng thời bật cười.
"Ha ha ha a. . ."
Cô chỉ dám cười nhỏ không dám cất to giọng.
Mặc dù như thế đối với lão Hoắc là vô cùng đả kích rồi.
Anh vung tay lên, ghìm chặt cổ của cô chuyển sang bên mình, cô vội vàng lắc lắc muốn đứt rời cổ sau đó cắn lên khóe môi.
"Rất buồn cười?"
Anh dán sát vào cằm của cô, nghiêm mặt nói.
Mặc dù trong lòng cô đang hung hăng gật đầu, nhưng bên ngoài lại chỉ có thể quả quyết lắc đầu.
"Tuyệt không. . . Thật, em đối với sổ tiết kiệm trong ngăn kéo của Hạ gia mà thề!"
"Hừ."
Lão Hoắc vừa nghiêng đầu, buông cô ra.
Cô vội vàng lấy hơi, mới vừa rồi kìm nén đến lợi hại, nếu là muộn mười giây nữa anh mới buông ra thì cô đoán chừng mình thực sự bỏ mạng rồi.
Đàn ông tức giận quả nhiên không nên chọc vào, thật may là Hạ Sơn Chi cô vẫn còn thức thời .
Cô ngoan ngoãn xoay người kéo mặt của lão Hoắc mặt vào hôn một cái thật kêu.
Nước bọt dính vào trên mặt của anh có chút không quá hài hòa, cô giơ tay đưa tới bên cạnh anh: "Mua cái này khi nào?"
Đang lơ lửng ở khớp tay của cô là chiếc nhẫn bạch kim.
Mà lão Hoắc đang mím môi, mặt đen xị xuống nhìn cô, ánh mắt tối tăm.
Cô len người vào trong ngực anh, cởi nhẫn ra cẩn thận ngắm ngía.
Dưới ánh đèn màu vàng cam, nhìn chiếc nhẫn trơn không có bất kỳ trang trí nào, trắng trong thuần khiết phát ra màu sắc ấm áp.
Khóe miệng không kìm chế nâng lên, mặc dù chưa hoàn hảo nhưng nói thế nào cũng là chiếc nhẫn đầu tiên người đàn ông này tặng cho cô.
Đến từng tuổi này mới nhận được một chiếc nhẫn, cô cũng muốn tìm người khóc rống một trận, đương nhiên là vì cực kỳ vui mừng mà khóc.
Chiếc nhẫn trơn mang dáng dấp cổ xưa không có kim cương lẫn hoa văn nhưng lại thấy vô cùng ấm áp.
Sắc màu ở bên trong đó hình như còn mang theo những hoài niệm về khoảng thời gian xưa cũ đang lẳng lặng chảy xuôi.
Cô lắc lắc cánh tay lão Hoắc lại ghé môi hôn lên mặt anh một cái.
"Thật là đẹp, nhưng anh đúng là không có kinh nghiệm như thế nào mà lại nhỏ như vậy."
Dỗ dành đến như vậy rồi lão nhân gia ngài lại còn bày mặt thối ra. Lời cô nói thật lòng như vây mà ánh mắt anh trừng còn lớn hơn.
Mặc dù nhận được chiếc nhẫn đầu tiên của lão Hoắc ngoài vui mừng ra còn có một chút bất đắc dĩ.
Nói cô đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ cũng không quá đáng, cho nên đối với sự bất đắc dĩ này cô cần phải có trò để tiêu khiển.
Cô chớp mắt một cái rồi lại chớp thêm cái nữa, lông mày của anh nhướng lên: "Muốn biết anh mua lúc nào?"
"Ừ." Cô gắng sức mà gật đầu.
"Bùm, " Anh đẩy cô ngã ra, trọng lực toàn thân đè ở trên người cô.
Cô bị ép đến hít thở cũng khó khăn, ngón trỏ đâm vào dưới nách anh: "Nhẹ một chút đi, người ta cũng bị anh chèn chết rồi."
Nói xong cô liền thấy hối hận, không ngờ câu của mình lại có ngụ ý sâu xa như vậy.
Lão Hoắc cố ý ở trước ngực cô cọ cọ: "Tốt như vậy sao?"
Ngón tay của anh liền buông cô ra nhanh chóng vuốt ve. "Nghiêm chỉnh mà nói, chiếc nhẫn này không phải là anh chuẩn bị mua cho một cô nhóc mới lớn nào đấy chứ? Tay người ta mềm mại như ngọc, lại dài như thế, có thế nào cũng sẽ không thiếu một khoảng như vậy."
Cô lật người, đem anh đặt ở phía dưới, lấy lại quyền chủ động.
Đôi tay đặt lên trên cổ anh uy hiếp: "Nói, cái này là chuẩn bị để đi quyến rũ cô nhóc nhà nào?"
Tầm mắt lão Hoắc rơi vào trong váy ngủ đang hở ra của cô, ánh mắt lại phát ra tia không đứng đắn: "Em làm cái này là muốn ôm ấp yêu thương sao? Vậy anh cũng không khách khí, mới vừa rồi cũng chưa có tận hứng."
"Anh. . . . . ."
Cô chán nản, vừa rồi ở phòng tắm đại chiến 300 hiệp như vậy mà lão ngài còn chưa có tận hứng?
Xương cốt của cô cũng sắp đứt rời ra rồi, anh còn tinh thần đi cằn nhằn, cấu tạo của nam và nữ thật CMN bất đồng!
Cô lại nghĩ đi đâu rồi, không được không được.
Cô tăng lực đạo trên tay nói tiếp: "Cha mẹ đều ở đây, anh cũng nên có chừng mực, anh không phải là con rể tốt ư, đứng đắn một chút đi!"
Lão Hoắc lắc đầu một cái: "Cha mẹ cũng nên suy nghĩ tính phúc cho con gái mình cho nên dĩ nhiên bọn họ hi vọng anh hết sức cúc cung tận tụy mà phục vụ cho em."
Lời này đã đánh đổ được cô, cũng nhanh chóng chặn luôn cả miệng của cô lại.
Cô lại muốn chửi đổng rồi, người đàn ông này tuyệt đối có thể ngồi lên chiếc ghế dành cho người đàn ông ngang ngược đặt ở đầu phố Xuân Phân rồi, công phu tranh cãi của anh tuyệt đối không thua gì cô em gái Tống Thần.
Cô buông cổ của anh ra, một tay xanh chống lên giường, cái tay khác đặt lên mặt của anh.
Đầu ngón tay cầm chiếc nhẫn đặt trên môi của anh má sát qua lại: "Anh phải thành thật khai báo, với sự kiện giấy chứng nhận đăng ký kết hôn kia em liền tha thứ cho anh, nếu không. . . . . ."
Lão Hoắc nhanh chóng nói tiếp: "Anh khai báo."
Trong lúc nói chuyện còn thận trọng gật đầu, khôi phục chính khí của một cảnh sát nhân dân cần có.
Cái này cũng không sai biệt lắm, cô vỗ vỗ mặt của anh: "Ngoan, nói đi."
"Khụ khụ khụ. . . . . ."