Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
Bàn tay Lão Hoắc che trên môi, không biết bị sặc cái gì, ho đến mấy lần mới dừng lại.
Dưới ánh sáng lấp lánh của chiếc nhẫn đang chuyển động, cô càng nhìn càng thấy trong mắt anh tựa hồ có chút băn khoăn ngập ngừng.
Hứng thú bị gợi lên, cô vội chọc anh: "Băn khoăn cái gì, là đàn ông thì nói mau."
"Em!"
Anh trừng mắt tức giận nhìn cô vừa nghiêm túc lại vừa tức giận.
Cô mở to mắt trừng lại, ai thèm sợ anh, anh có dám nói mình không phải là đàn ông hay không?
Ha ha, không dám đúng không.
Lão Hoắc từ trước đến nay trước mặt cô khó có khi nào biệt khuất như vậy, đáy lòng cô chợt thấy hả hê.
Thật muốn vỗ xuống đất cười lớn ba tiếng, ha, ha, ha...!
Ánh mắt giằng co đại chiến, lần đấu này, A Hoa cô đại thắng!
"Cái này mua đã hơn chục năm rồi cũng có chút. . . . . ."
Lão Hoắc nhìn mí mắt cô giật giật mới nói tiếp: "đã lâu rồi"
"A, vậy là khoảng bao lâu ?"
Cô hết sức phối hợp tiếp tục hỏi, con ngươi lão Hoắc bắt đầu thất thần, không quá tập trung.
"Này, tập trung vào, đêm dài đằng đẵng tiếp tục chuyện xưa thôi."
Cô rất hảo tâm khích lệ anh.
Không biết qua bao nhiêu lâu sau, A Kim rốt cuộc mở miệng.
"Lúc anh mới vừa gia nhập đội hình cảnh là lần đầu tiên lĩnh tiền lương ."
Cô như bị chết trân, lời này lực sát thương thật quá mạnh mẽ, cô cũng cần có thời gian để chậm rãi tiêu hóa.
Cô bẻ bẻ ngón tay, lúc lão Hoắc tốt nghiệp trường cảnh sát đến làm việc trong đội hình cảnh năm ấy anh mới hai mươi hai tuổi.
Còn cô mới mười sáu.
Nếu như theo lời anh nói chiếc nhẫn này được mua vào lúc như vậy thì. . . . . .
Cô giơ tay phải lên, dưới ánh đèn ở đầu giường nhìn vào ngón áp út của mình.
Mười hai năm trước nó, có thể hay không nhớ lại tỉ mỉ một chút?
Cảm động xông tới, lỗ mũi ngứa ngáy, mắt cũng nhòe đi.
Cô dụi mắt, hít hít mũi:
"Này, anh làm sao có thể nảy sinh ham muốn với một cô gái nhỏ như vậy? Khi đó người ta còn chưa lên lớp mười một."
Lão Hoắc lại mím môi im lặng, trong mắt có cái gì đang lấp la lấp lánh.
Cô vung vẩy chiếc nhẫn trước mặt anh nói một mạch: "Thừa nhận đi, anh từ nhỏ đã len lén thích người ta rồi đúng không?"
"Aiz, khi người ta mười tuổi thì anh đã mười sáu rồi, anh là người có sở thích yêu trẻ con sao?"
"Em rất muốn nói cho Thần Thần, anh họ mà cô ấy yêu quý nhất lại là người có sở thích như vậy."
Nhiệt độ trên tay của cô từ từ tăng cao, cô cúi đầu trầm ngâm, lão Hoắc hình như là đang đỏ mặt.
Da tay ngăm đen lộ ra đỏ sậm, cô nhẹ nhàng buông lực độ trên tay.
Không ngờ ông chú cảnh sát cường thế hung hãn cũng sẽ đỏ mặt.
Cô vừa sung sướng vừa buồn cười.
Hạ Sơn Chi cô thật là có thủ đoạn, không nhịn mà kiêu ngạo.
"Này, sao anh không nói gì hả?"
Cô rất biến thái đi kéo kéo lông mày của anh, lão Hoắc đưa mắt nhìn cô: "Trêu chọc chồng em cảm giác rất có thành tựu?"
Cô gật đầu như giã tỏi: "Thật là chơi quá vui."
"Hừ, không có lương tâm."
"Mới không phải, anh cũng không sớm một chút nói cho em biết, nếu khi đó người ta 16 tuổi anh liền mua tặng chiếc nhẫn chuẩn bị nuôi nhốt người ta, người ta nhất định sẽ ngoan ngoãn tiến vào lồng ."
Lão Hoắc kéo tay của cô xuống, mắt lấp lánh nhìn cô.
Ánh mắt của anh sáng rừng rực nhưng cũng vô cùng nghiêm túc, cô không nhịn được thở nhẹ một cái.
"Nếu như có thể như vậy thì tốt rồi, em cũng sẽ không gặp phải người khác."
Giọng nói trầm thấp như muốn hòa nhập vào không khí nhẹ nhàng tràn vào trong màng nhĩ.
Cô sững sờ, sau đó anh liền lấy tay ôm chặt cô.
Tim đập của anh vẫn đập cường đại như trước, mí mắt của cô rung rung, nước mắt thi nhau chảy ra ngoài.
Chất lỏng ẩm ướt chảy dọc theo gương mặt rơi vào cổ vào mặt anh giống như biến thành bộ mặt Hoắc Sở Kiệt chảy đầy máu ngày đó.
"Bảo bối, đừng rời khỏi anh."
Giọng nói hơi run run mang theo cả những rung động của thân thể, từng nhát từng nhát đánh vào trong lòng cô.
Lão Hoắc không phải là người thích nói những lời ngon tiếng ngọt nhưng tối nay Quý Quân nhất định đã kích động anh rất nhiều.
Lòng cô vừa đau vừa chua xót.
Cho dù lão Hoắc đúng như Quý Quân từng nói, đã từng làm cái gì, thế nhưng người đàn ông này vì cô mà làm nhiều chuyện như vậy thì cả đời này sợ cũng không tìm được người nào có thể vượt qua anh được.
Mấy câu nói kia của Quý Quân mặc dù ít nhiều khuấy đảo lòng của cô nhưng cô cũng không muốn hỏi lão Hoắc. Vô luận anh làm cái gì thì xuất phát điểm nhất định là vì muốn tốt cho cô mà thôi.
Cho nên, anh tức giận, cô cũng không đành lòng đi trêu chọc thêm nữa.
Anh nghĩ muốn, cô liền cho.
Cô ôm lại anh: "Ừ, anh cũng không phải không biết em là dân mù đường hay sao, chỉ thuộc đường ở phố Xuân Phân mà nhà của chúng ta lại nằm trên con đường đó."
Cổ thấy rất ngứa, vừa tê vừa buồn, cô quay sang bên cạnh để tránh đi.
Vẫn có một vật không hề dịu dàng chạy ở trên da của cô, hình như đang khiêu chiến tính nhẫn nại của cô, hoặc là khơi lên sự hiếu kỳ của cô?
Cô liền tức giận mở mắt, mái đầu đ