Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.

en nhánh đang cần mẫn làm việc ở trước ngực cô.
Làm cô tỉnh cả ngủ, dùng sức kéo lỗ tai của anh: "Sáng sớm mà anh đã làm gì thế, cứ thích làm phiền người khác như vậy."
"Em CMN không thể ngủ một giấc yên ổn hay sao?"
Cô dùng sức đá anh một cước: "Vừa nãy sao không nhắc nhở em?"
Lão Hoắc sụp một vai xuống, khí thế đàn ông trong nháy mắt phai đi rất nhiều thay vào đó là vẻ mặt bất đắc dĩ.
Nhìn anh ảo não như thể một cô gái nhỏ mang trên mình bộ mặt đàn ông, cô liền lập tức rời khỏi giường.
Ánh mắt nhiều chuyện sáng như ánh sao nháy nháy: "Làm sao vậy, mới sáng sớm đã nhìn bộ dạng này đã thấy xúi quẩy rồi."
"Không phải tại em sao."
Năm chữ của anh rơi vào trong tai làm cô sững sờ, bắt đầu nghĩ lại.
Mới vừa rồi trong mơ, thân là nữ hiệp vô gian đang cùng cảnh sát nằm vùng lão Hoắc bắn nhau, tinh thần đang high liền bị anh làm cho tỉnh lại.
Suy tư xong, cô hạ thấp giọng quát lên: "Em khi nào chọc giận đến anh, rõ ràng là anh sáng sớm liền đã động dục rồi!"
Mặt lão Hoắc liền trầm xuống, chỉ tay nói: "Còn không phải là muốn làm cái này!"
Trong giọng nói của anh mang theo một chút trách cứ cùng với. . . . . . Làm nũng. . . . . .
Thoáng qua đầu của cô, mới vừa thức dậy nên không tỉnh táo lắm, ảo giác, nhất định là ảo giác rồi.
Lão Hoắc làm sao lại làm nũng với cô như vậy, một người đàn ông trưởng thành làm sao lại có kiểu cách như thế được.
Vừa nghĩ như vậy, cô cũng theo tay của anh nhìn xuống, liền thấy một cái vòng cổ?
Còn cái nhẫn bạch kim kia được xuyên vào cái vòng cổ nhỏ nhắn của cô, lẳng lặng nằm ở bên dưới.
Thì ra là anh mới vừa đeo vào, lại còn muốn trêu ghẹo cô nữa.
Cô kéo tay của anh, tay của cô rất trắng, nổi bật trên làn da ngăm đen thô ráp của anh, các đốt ngón tay thì lại vô cùng cứng cáp.
Trong lúc cầm đôi bàn tay này thì trong đầu lại hiện lên một khung cảnh như thế này:
Anh tỉ mỉ từng chút từng chút cởi dây chuyền ra , cho nhẫn vào sau đó lại đeo lên cổ của cô.
Lão Hoắc không phải người tỉ mỉ, khí phách cường bạo kèm theo các tật xấu mang trên người của một cảnh sát hình sự đều không thiếu
Có lúc tức giận cô nghiến răng sèn soẹt chảy cả máu ra ngoài.
Thế nhưng giờ phút này, không thể không nói, cô lại bị anh làm cho cảm động rồi, kể từ sau sự kiện" Vòng ngón út " tối hôm qua.
Người đang ông này bình thường cũng không thích lấy lòng, nhưng một khi đã kích thích. . . . . . thì liền làm cho lòng người ấm áp nước mắt rơi như bão tố.
"A, thì ra chân tay anh vụng về là để đeo cái này sao."
Cô không để ý lắm gẩy gẩy cái dây, ngón tay mân mê chiếc nhẫn, xúc cảm lành lạnh nhưng lại làm cho trái tim người ta ấm áp.
Không biết có phải lớn tuổi hay không, gần đây anh lại dễ dàng bị kích thích như vậy.
"Này, giấy tờ đâu rồi, cho em xem một chút!"
Lông mày nhíu một cái, cô liếc mắt nhìn lão Hoắc.
Anh sững sờ, mặt đen trầm xuống, nghiêm túc suy tư.
Lúc cô không kiên nhẫn được nữa tránh xa ma trảo của anh thì lão Hoắc rốt cuộc cũng phản ứng kịp.
Môi nhếch lên, vung ngược tay lên, kéo ra ngăn dưới cùng của tủ đầu giường.
Anh ra tay vô cùng chính xác, ba giây sau tờ giấy đỏ thẫm đưa tới trước mắt của cô: "Bà xã mời xem."
Khóe miệng anh nhếch lên cười lấy lòng, khi cười càng hiện rõ nếp nhăn nơi khóe mắt, mặt cô đang căng thẳng thoáng thả lỏng ra một chút.
Tức giận đánh anh một cái sau đó mới chậm rãi nhận lấy.
Người con gái tựa sát vai vào người đàn ông, khóe môi đều cong lên, ánh mắt sáng ngời.
Một đen một trắng, hình ảnh dừng ở bên dưới cằm của bọn họ.
"Không ngờ anh còn rất ăn ảnh đấy."
Cô chỉ vào khuôn mặt tươi cười như bao công của anh trên ảnh, châm biếm.
Lão Hoắc cũng nghe ra là cô đang nói móc mình, liền gãi gãi đầu, cười ngay ngô.
Thái độ thành khẩn nhận sai của người này xem ra rất tốt, chỉ là lần này có nên bỏ qua hay không đây?
"Hình này là người nào lấy cho anh?"
Tay cô run run cầm tờ giấy hồng, miễn cưỡng liếc mắt hỏi: "Tống Thần?"
Lão Hoắc trầm mặc, sắc mặt có chút hơi run rẩy khi bị nhìn thấu, cô nhún nhún vai: "Các người đúng là anh em họ vô cùng thân thiết trong ứng ngoài hợp có phải rất vui vẻ không."
"Thần Thần là thấy anh cũng đã lớn tuổi, cũng gấp gáp thay cho Hoắc gia ."
Cô thấy buồn nôn, ông chú à, ngài khi nào học được cách thức nói chuyện của bạn thân Tống khiến cho người ta không thể không buồn nôn rồi hả ?
Dạo này, xã hội biến đổi quả nhiên kinh người, cô liền thu hồi câu trước vừa nói, nếu không thì lòng cô thật sự thấy rất ngổn ngang.
Cô liền hắng giọng, nghiêm mặt nói: "Các người một tháng trước đã hoạt động bí mật, thế thì vì sao tuần trước anh lại còn phải nói muốn đi đăng ký?"
"Lúc này anh phải tìm được lý do cho thật tốt ? Suy nghĩ cho kỹ đi."
Cô an ủi vỗ vỗ vào cái mặt dầy của anh, người ta rất hiền huệ đấy còn cho anh có thời gian mà bào chữa.
Hô hấp có sự thay đổi nhẹ, ánh mắt thâm sâu hơn, sắc mặt trở nên trầm xuống.
Cô sững sờ quan sát phản ứng của lão Hoắc, đại khái là qua 89 giây sau, sau khi trầm mặc khó hiểu, người đàn


Teya Salat