Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1407 lượt.

ông này liền mím chặt môi nói: "Em lại muốn làm gì?"
Giọng nói lại khôi phục lại cường thế, sắc mặt khôi phục lại vẻ thâm thúy, sóng mắt lão Hoắc vô cùng điềm tĩnh nhìn lại cô.
"Muốn cười nhạo anh? Hạ Sơn Chi, anh ăn muối so với em qua cầu còn nhiều hơn, cổ tay nhỏ bé của em anh còn không để vào trong mắt."
"Anh cố ý ra thủ đoạn như thế thì thế nào? Không phải cũng chỉ muốn lừa em vào cửa Hoắc gia anh thôi sao?"
"Theo tính tình của em, thì Hoắc gia sợ là muốn tuyệt hậu rồi."
" Hoắc Sở Kiệt anh há có thể trơ mắt nhìn mình vợ của mình không hiểu chuyện như vậy?"
"Dĩ nhiên là không thể rồi."
Anh liền phất tay, nhíu mày, ý bảo đã nói xong.
Một tràng phản kích vô cùng khí thế làm cô nhịn không được liền muốn vỗ tay hoan hô rồi.
Đây mới là lão Hoắc mà cô biết, còn bộ dáng làm nũng khi nãy cũng chỉ là giả bộ cho cô xem mà thôi.
Vì anh đã nguyện ý giả bộ, thì cô dâu mới là cô đây cũng phải thuận thế mà theo thôi.
Cô vọt một cái từ trên giường ngồi dậy, lại nhanh chóng chạy đến tủ treo quần áo bên cạnh, mở tủ ra lấy quần áo.
Quần ngủ vừa mới cởi được một nửa thì bị một thân thể nóng như lửa của ai kia ôm lòng.
"Bà xã, tức giận?"
"Anh lần sau sẽ không dám nữa."
Hơi thở nóng bỏng phả vào bên tai, tay của anh ở ngang hông cô bóp bóp.
"Mới vừa nói những lời kia không phải rất có khí khái hay sao, em nói này Hoắc Sở Kiệt, anh có phải đang mộng du hay không, bây giờ lại quay sang sợ hãi như thế."
Cô cố gắng đẩy tay của anh ra, nhưng ông chú già này hơi sức tràn đầy, cô thua rồi.
Đầu của anh ở hõm vai của cô mà cọ cọ, trầm mặc không nói gì.
"Buông ra, em muốn thay quần áo."
Cô tức giận đánh vào tay anh nhưng vẫn không ăn thua.
"Không buông, em nói không tức giận nữa anh mới buông ra."
Giọng nói vừa làm nũng kèm theo cả uy hiếp làm cô thấy nhộn nhạo, cũng may mới sáng sớm cô còn chưa ăn gì muốn nôn ra cũng không có gì để nôn cả.
"Ai nói em tức giận."
"Anh nói."
"Hoắc Sở Kiệt, sao anh lại không đứng đắn như vậy, cũng sắp đến đầu bốn rồi không phải là thiếu niên mười lăm tuổi nữa đâu."
"Khuê phòng chi nhạc."(Ý chỉ cuộc sống hòa thuận tốt đẹp giữa hai vợ chồng)
. . . . . .
Sau khi bị vô số lần phải hộc máu, lão Hoắc rốt cuộc cũng bỏ qua cho cô, đến lúc bọn họ tắm rửa sạch sẽ đi ra cửa thì bắt gặp ngay ánh mắt mập mờ hết sức bén nhọn của cha mẹ già.
"Mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, phải dậy sớm mới có cái mà ăn chứ! Con nhìn lại mình đi, cha mẹ tới cũng không biết dậy sớm nấu cơm, con gái nhà này đúng là nuôi chỉ tốn công thôi."
"Mẹ, cô ấy thích ngủ nên con để cho cô ấy ngủ thêm một lúc nữa, dù sao có mẹ ở đây chúng con cũng sẽ không bị đói bụng đâu."
Người này rất biết cách lấy lòng, đúng là rất thú vị!
Cô ngoáy ngoáy lỗ tai, vội vàng vọt tới nhà bếp đi kiếm đồ ăn, để lại sau lưng tiếng đối đáp nhiệt tình của con rể ngoan cùng cha mẹ vợ
Ăn cơm trưa xong, thu thập xong đồ đạc, lão Hoắc đánh ô-tô đưa cha mẹ đến nhà ga.
Mẹ già nhân dịp năm mới tới dò hỏi, mục đích đã đạt được, đương nhiên là cười ha hả ngồi ở phía trước chuyện trò rôm rả cùng với lão Hoắc.
Chờ đến lúc sắp bước lên tàu thì mẹ già mới rốt cuộc kéo cô qua một bên, thiết tha nhìn vào bụng của cô nói: "Hạ Sơn Chi, gắng thêm chút sức nữa!
Mẹ à, con rể ngoan của ngài cũng đã nỗ lực lắm rồi, đây không phải là vấn đề của con.
"Lão Hạ và lão Hoắc nhà chúng ta cũng trông ngóng lâu rồi nên con cũng phải hăng hái chiến đấu lên một chút."
Mẹ cô cầm khăn tay lên xoa xoa khóe mắt, cô hoài nghi rốt cuộc đó có phải là nước mắt hay không .
Nói đến bản lĩnh diễn trò thì mẹ cô đúng là một cao thủ.
Nhưng chuyện này cũng không phải cô hăng hái lên thì có thể giải quyết được, cái này còn phải trông chờ vào năng lực của con rể bà nữa.
Sau khi tiễn cha mẹ, bọn họ đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn,mà Hạ Sơn Chi cô làm đầu bếp chính.
Lão Hoắc cực kỳ nể tình ăn hết tất cả các món ăn mà cô nấu, sau khi ăn xong bọn họ ngồi cạnh nhau xem ti vi đến chín giờ rưỡi.
Tắm rửa sạch sẽ, sau đó cùng lên giường ngủ.
Ngày đầu tiên đi làm của năm mới nên cô dậy thật sớm.
Vừa động đậy thì tay đã bị ngăn chận; cử động thêm cái nữa thì chân liền bị quặp chặt.
Lão Hoắc giống như bạch tuộc đem cô giam cầm trong ngực, rất sợ cô chạy mất.
Cô tránh thoát anh liền cau mày.
Mày kiếm vặn ngược lên đến mi tâm, trên mặt có nhiều hung dữ nhưng giọng điệu lại như van xin: "Bà xã, đừng đi."
Cô liền hôn lên chữ xuyên trên trán anh một cái rồi nói: " Ông xã, em đi làm bữa sáng."
Rón ra rón rén từ trong ngực anh bò ra ngoài, anh nói thầm mấy chữ sau đó liên lật người sang ngủ tiếp.
Vo gạo sau đó cho vào nồi cơm điện nấu. Trong tủ lạnh có bánh bao, cháo ăn cùng với bánh bao đúng là có hơi đơn giản một chút.
Bánh bao này thước là lần trước mẹ già mang tới, cô mới mở ra lần thứ hai.
Cô cũng tự thừa nhận bản thân mình quả thật không được chăm chỉ cho lắm.
Nhìn đồng hồ, đã bảy giờ bốn mươi cũng đến lúc gọi lão Hoắc rời giường rồi.
Vừa định xoay người lại lại bị người n