Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.
òn ngái ngủ.
Cô lay lay anh chỉ chỉ vào cửa chính hỏi: "Ai vậy?"
Anh theo đầu ngón tay của cô nhìn sang, bất đắc dĩ trả lời: "Hình như là mẹ em và mẹ anh."
"Làm thế nào?"
Phía ngoài kia tiếng gõ cửa không có khuynh hướng ngừng lại, cô nhỏ giọng hỏi chủ ý của anh.
Hoắc Sở Kiệt rũ mắt nhìn cô: "Em sợ?"
Ánh mắt đột nhiên khôi phục lại âm u hắc ám, anh liền nâng cằm của cô lên, lặp lại: "Em sợ?"
Lúc này Hoắc lão nhị cứng rắn chạm vào bụng của cô, rất nóng, giống y như tối hôm qua vậy.
Thấy cô không trả lời, tay của anh từ từ dùng sức: "Em hối hận?"
Đầu còn đang bận suy nghĩ nhưng lúc này cũng bắt đầu ý thức được Hoắc đại thúc thật là nhỏ mọn.
Mặt lạnh lẽo thật thối, không phải là đang nhắc nhở cô hay sao.
Hất tay anh xuống, cô cũng giận tái mặt: "Nghe không hiểu anh nói cái gì, mau dậy đi, đói chết rồi."
"Sau đó hai lão Yêu Tinh này sẽ do anh phụ trách."
Cô lại đá anh một cước, dĩ nhiên là rất dịu dàng, vẫn nhớ trên người anh có bộ xương không được tốt nên cô chỉ dùng mottj chút hơi sức mà thôi.
"Này, cằm cũng sắp trật khớp rồi, không được mang chiêu thức man rợ kia về nhà, nếu không anh cứ chuẩn bị quỳ bàn giặt đi!"
Mắt trợn trừng lên, cô hừ mũi tức giận.
"Em mới vừa nói gì?"
Tay của Hoắc Sở Kiệt vừa trượt xuống, lật người đè lên cô, lão Nhị nóng bỏng cũng chống đỡ lên đó.
Hô hấp nóng bỏng cũng không quá dễ ngửi phun lên trên mặt cô, anh vội vàng dùng ánh mắt khóa cô lại.
Cô vỗ vỗ đầu của anh, giống như đang xoa đầu tiểu Hắc nói: "Ngoan, đứng lên tắm rửa thay quần áo, ăn cơm đi, người ta đói bụng."
Đại gia anh vẫn đè ép cô như cũ, không có chút khuynh hướng buông ra: "Anh muốn nghe một lần nữa!"
Cằm của cô sắp rơi xuống rồi, sáng sớm đầu của anh vẫn còn lơ mơ đúng không đại gia!
Cô bất đắc dĩ lặp lại: "Anh muốn quỳ bàn giặt? Nếu vậy thì về sau mỗi ngày đều phải quỳ đấy."
"Ngày hôm nay muộn rồi, sáng mai phải quỳ trên đó mười phút."
Cô thì thầm vào tai anh, ông chú này, lại có sở thích chịu khổ sao!
"Trước câu này!"
Hoắc đại thúc rất cố chấp khóa cô lại nhất quyết không tha.
Cô ngoáy ngoáy lỗ tai, chậm rãi mở miệng: "Chiêu thức dã man?"
Sát khí lập tức bay tới vù vù, cô biết rất rõ ông chú này hận không bóp chết được cô : "Chơi rất vui sao?"
Cô nhìn vào gương mặt đen xì kia, vội vàng khoát tay: "Đâu có, đâu có, có phải anh muốn nghe câu go home hay không?"
"Nói tiếng gì vậy."
Hoắc đại thúc thắt cổ của tay của cô uy hiếp: "Cho em một cơ hội cuối cùng."
Lại bị uy hiếp, cô chỉ có thể chân chó nói: "Nhà, nhà chúng ta."
Ông chú nheo mắt, vui mừng sắp tràn ra mi, lại bị anh cố gắng áp chế.
"Khụ khụ."
Ông chú mượn cớ ho khan, làm sắc mặt thay dổi rất nhanh.
Chỉ là vui mừng vẫn tràn đầy trên mí mắt, lông mày và khóe miệng, trốn làm sao khỏi con mắt của Hạ Sơn Chi cô chứ!
Cô gãi đầu, đều lớn cả rồi không thể dễ dàng kích động như khi còn nhỏ, không được, không được.
Cô ngẩng đầu vỗ vỗ vào đầu anh: "Đứng lên đi, giữ lại hơi sức này để đối phó với hai lão yêu tinh kia đi."
Ông chú lúc này ngược lại rất ngoan ngoãn bò dậy, xả đầy nước nóng rồi ôm cô đi tắm rửa.
Mặc dù lão Nhị cũng vểnh đến trời rồi, nhưng mà anh ngược lại không có hành động gì, rất biết điều chờ cô tắm xong sau đó gõ cửa đưa quần áo vào.
Cô mặc quần áo tử tế vào ra ý bảo anh có thể đi tắm rồi, lúc đó anh mới hấp tấp đi tới phòng tắm.
Chính cô ở phía sau lưng anh nói thầm: "Cũng không biết ngọn gió nào, đem hai lão ngoan đồng này thổi tới."
"Chuyện này hàng năm đều có, nhưng năm nay đặc biệt hơi nhiều."
Bước chân của Lão Hoắc lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã chỗ cạnh cửa, cô vội vàng nhắc nhở: "Dưới sàn có nước nên trơn lắm, cẩn thận một chút...!"
Anh dựa vào khung cửa sau khi đứng vững liền tiến vào bên trong đóng"Bùm" một cái.
Cô điên cuồng cười lớn, bị anh cự tuyệt ở ngoài cửa.
Hoắc đại thúc, anh cũng có lúc liêu xiêu như vậy sao.
Chờ lão Hoắc ăn mặc chỉnh tề, hai bọn họ cùng đi ra khỏi phòng ngủ, nhảy về phía phong ba bão táp.
Vậy mà tiếng gõ cửa vang dội cùng với quỷ rống hơn nửa canh giờ trước đều không thấy đâu nữa.
Chỉ có tiếng kịch liệt bắn nhau cùngvới lửa đạn của phim"Điền tây 1944" trên màn hình TV truyền đến.
Mà mẹ Hoắc cùng với mẹ của cô thân thiết ngồi trên ghế sofa, tập trung tinh thần xem rất nghiêm túc.
Thỉnh thoảng còn rỉ tai nhau nói mấy câu, có vẻ vô cùng tâm đắc.
Cô cùng với lão Hoắc yên lặng đứng đó, chờ các bà tra hỏi.
Chúng ta một người cao một mét bảy có lẻ một người cao một mét tám ba như hai cái cột đình đứng sừng sững ở sau lưng các bà.
Qua một lát, hai người hình như rốt cuộc cũng phát hiện ra bọn họ.
Chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt không có bất kỳ dao động nào quan sát cô cùng với lão Hoắc.
Sau đó đồng loạt quay đầu lại, tiếp tục tập trung nhìn chằm chằm vào màn ảnh.
"Bà Hoắc này, bà nói xem chỗ này radio không có, làm sao có thể làm đây?"
"Đúng là không dễ dàng gì, không làm gì cũng không được, trong rừng cây đen xì kia đội quân xâm lược bất ngờ nhào