Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.

sao."
Quý Quân lại nâng chén về phía bọn họ, tóc rũ xuống trán, nhũn như con chi chi mà vẫn đưa tay ra vỗ vỗ ngực: "Bạn học cũ, đừng lo lắng, tôi sẽ không hại bạn đâu."
Cách gần phân nửa cái bàn tròn, ánh mắt ảm đạm đột nhiên biến đổi, sâu kín nhìn vào cô.
Mọi người giống như không nhìn thấy, không nghe thấy vậy, cứ uống rượu cười nói truyện trò rôm rả.
Thậm chí cả Tống Thần, cũng nghiêng người nói nhỏ với chị Trần ở bên cạnh.
Chỉ còn lại cô cùng với lão Hoắc, nhìn lại Quý Quân.
Ba người bọn họ hình như bị đá ra bên ngoài, cuốn vào trong không khí quỷ dị.
Quý Quân vẫn như vậy, luôn chất chứa nỗi niềm không thể vượt qua cùng với u oán.
Tay của cô bị lão Hoắc nắm chặt, anh khẽ nâng cằm, nói: "Bữa tiệc nào mà cô ấy chẳng càu nhàu. Phụ nữ mà, chúng ta vào tai trái ra tai phải là được."
Giọng nói quen thuộc, giống như cố ý nhìn về phía cổ của Quý Quân với sát ý rét lạnh.
Đàn ông giằng co, thật ra thì cũng không nhất định phải giương cung bạt kiếm.
Lời nói như vậy hình như không làm hại đến ai, nhưng giữa những hàng chữ lại ẩn chứa thâm ý.
"Hừ."
Quý Quân làm như khinh thường, nhìn cô một cái, mới quay đầu, tóc lại rũ xuống.
Người của Quý Quân nghiêng về phía trước, sống lưng cong lên đầy vẻ mất mác cùng tan tác.
Cô cũng buồn bực uống canh trong bát, hương vị ngọt ngào nồng đậm.
Hình như lão Hoắc đang nhìn cô chăm chú, thật lâu cũng không muốn rời đi.






KTV đại chiến.
Có vài người sắc mặt đã bắt đầu ửng hồng nên tâm tình cũng dâng cao, nhưng có vài người hình như càng uống càng tỉnh táo lại còn mang theo một bộ mặt sâu không lường được.
Cô nghiêng đầu sang liền nhìn thấy gò má trầm tĩnh của lão Hoắc.
Anh đương nhiên thuộc là người thuộc vế sau.
Lão Hoắc ai mời cũng không cự tuyệt, mới hơn nửa vòng mà đã uống hết mười mấy ly rượu trắng.
Không biết có phải do mùi rượu đã ngấm hay không mà đôi mắt kia lại trong suốt giống như vừa lội qua khe suối vậy.
Vừa trong suốt lại vừa sáng sủa . . . . . .thật câu hồn.
Ta nuốt nước bọt, sau khi bị anh nhìn chăm chú liền muốn rút tay thì sống lưng lại thấy căng thẳng, đại thúc giữ chặt eo của cô rồi kéo về phía anh.
Sau đó giống như trong rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình miêu tả, liền cúi người, mang theo hơi rượu đầy khêu gợi phả lên mặt cô.
Viền tai lại thấy ngột ngạt, lời nói mị hoặc chậm rãi phun tới: "Bà xã, em như vậy. . . . . . Là đang trêu chọc anh sao?"
Môi của anh sượt qua vành tai, cô liền cảm giác được tầm mắt của mọi người cũng bắn tới trên người mình, vành tai liền nóng lên đỏ rực.
Bàn tay đang dừng lại ở vùng đất kia chợt run lên, vừa định rút ra, lại bị lão Hoắc giữ chặt lại.
Mà hình như lại còn cố ý đẩy sâu xuống một chút nữa, kết quả là, nhiệt độ trên đầu ngón tay của cô lên nhanh chóng tăng vọt, khoảng cách đến Hoắc lão Nhị có thể đo bằng millimet.
Cô híp mắt lại đang muốn rủa anh thì lão nhân gia lại mở miệng trước: "Chẳng lẽ mới vừa. . . . . ."
Lão Hoắc vui vẻ nói thầm vào tai cô khiến người cô phát run rồi lại nói tiếp: "Hoắc lão Nhị chưa làm em thỏa mãn?"
Phụt, Cô liền run rẩy, bị đánh trúng chỗ hiểm rồi !
Gió lạnh cuồn cuộn bên tai.
Đại thúc, anh thật là tà ác mà!
Anh muốn ở chỗ này biểu diễn cho người ta xem những hình ảnh bị hạn chế sao?
Cô liếc mắt ra xung quanh, có rất nhiều tiếng nuốt nước bọt nhào tới.
Mà đầu của lão Hoắc ở bên dưới ngọn đèn thủy tinh màu cam, đưa ánh mắt đầy vẻ lưu manh nhìn cô, tuyệt không hề che giấu, đâm thẳng đến.
Nhìn vào môi anh, dĩ nhiên liền liên tưởng đến câu nói không thể thiếu trong ngôn tình chính là vẻ mị hoặc quyến rũ người khác . . . . . . Cười yếu ớt.
Cô uốn éo thắt lưng vừa nhấc mông ưỡn ngực định ngồi thẳng lên, mặt hướng sang những người ở xung quanh trừng mắt cong môi nói: "Các người chuốc anh ấy say rồi."
Mẹ ơi, câu nói nhu mì dịu dàng như vậy khiến cho chính bản thân của A Hoa cũng phải nổi da gà.
Quả nhiên không thích hợp giả vờ làm công chúa.
Chỉ là hiệu quả ngược lại rất tốt, mập mờ trong mắt mọi người đang lan tràn ra liền bị khóe miệng run rẩy thay thế, trở về vị trí ban đầu.
Cô thở phào nhẹ nhõm, thật đúng là không uổng công hy sinh của A Hoa.
Còn chưa kịp hạ đầu vai, Hoắc đại thúc đã dội một gáo nước lạnh: "Vợ à, em chưa bao giờ làm nũng với anh như thế cả."
Lão Hoắc nắm lấy cằm của cô, phả ra một hơi thở đầy mùi rượu: "Nói thử câu ‘Em rất yêu anh ’ nghe một chút nào."
Phụt, cô lại suýt nôn ra, lại bị sét đánh nữa rồi.
Ngọn lửa nhỏ đầy mong đợi trong mắt đại thúc nhanh chóng trở nên quỷ dị, nếp nhăn trên mặt khi cười càng trở nên sâu hơn, cô khẽ run rẩy, lại bắt đầu co quắp.
Tối nay đại thúc, đặc biệt kỳ lạ.
Sau khi bữa ăn kết thúc lại tiếp đến chương trình thứ hai đó là đi hát.Hạ A Hoa được đại thúc kỳ quái ôm vào lòng dẫn đầu đoàn người đi vào một phòng bao cực kỳ xa hoa.
Âm nhạc vang lên, vui vẻ bắt đầu.
Tiểu Từ đứng mũi chịu sào xung trận đi lên phía trước đoạt micro, hắng giọng một cái


XtGem Forum catalog