Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

tài xế ngồi trước lại nói xen vào: "Đúng vậy, đúng vậy, an toàn luôn là nhất."
Cô mỉm cười hài lòng, anh lại tiếp tục trừng cô, sau đó kề tai nói nhỏ: "Xem trở về anh thu thập em như thế nào!"
Lời này mặc dù ẩn nhẫn muốn bùng nổ, nhưng uy hiếp lực thì không thể khinh thường được.
Hạ Sơn Chi cô vừa nghe liền chấn động, co rụt người lại, cười lên để xoa dịu người nào đó.
Cô vô tội chớp chớp mắt nhìn lão Hoắc — Ông chú à, chẳng lẽ anh cũng bị ảnh hưởng bởi truyện ngôn tình hay sao?
Mà sao lời vừa nói ra, khiến cho người bên cạnh là cô đây nổi hết cả da gà di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m.
Xem ra ngôn tình đích thực ảnh hưởng hết thế hệ này lại đến thế hệ khác.
Lão Hoắc kéo cô xuống xe, đi vào thang máy, cả quãng đường đều buồn bực không lên tiếng.
Cô rũ mày ngoan ngoãn nhận sai.
Vừa vào cửa, quả nhiên, anh liền đem A Hoa cô đặt lên trên tấm cửa.
Làm ơn đi, anh không thể đổi chiêu nào mới hay sao?
Dĩ nhiên cô chỉ dám âm thầm kháng nghị, dùng ánh mắt của cô dâu nhỏ lã chã chực khóc ngẩng lên nhìn anh.
Hơi thở của anh trở nên dồn dập hơn, vầng ánh sáng nhần nhạt ở trước cửa chiếu lên trên mặt anh, chân mày chau lại thật sâu, môi thì vẫn mím chặt như cũ.
Cô nuốt nuốt nước bọt, tỏ vẻ đáng thương nhìn anh.
"Về sau. . . . . . Cách xa cậu ta ra một chút, nếu không anh không bảo đảm sẽ không cẩn thận… "
Ông chú tiến lại gần, gần đến mức mũi của anh cơ hồ dán lên trên mặt cô, con ngươi thu lại, ánh lạnh tràn ra: "Liền phế cậu ta!"
Cô ngoan ngoãn gật đầu, vòng tay quấn lên cổ anh, còn hai chân thì vắt lên trên hông.
Sau đó liền sát lại cắn một cái lên môi anh nói: "Em mệt, ôm em đi tắm đi."
Người cô giống như không xương mềm mại bám lên trên người anh, bắt đầu hôn lên mặt anh, cố ý bôi nước nọt của mình khắp nơi.
Khi hôn vào môi dưới còn cố ý làm thành tiếng nước chảy chậc chậc nữa chứ.
Rồi lại hôn lên chân mày đang nhíu lại, vừa hôn vừa nói: "Người đã già, không nên tức giận, thả lỏng nào."
Cô mềm nhũn dán chặt vào lồng ngực cứng rắn của anh, đầu bị anh giữ chặt, đầu lưỡi liền theo đó mà xông vào.
Tiến quân thần tốc, khuấy đảo làm cho cô không thở được.
Rồi anh đưa tay cửi áo len của cô ra, cô cũng không chịu yếu thế, lột áo của anh xuống .
Cứ thế anh một tôi một không ai chịu nhường ai, một đường thẳng đến phòng tắm, quần áo rải ra đầy đất.
Hai bọn họ thẳng tiến vào bồn tắm, cô còn chủ động quỳ phía sau anh sau đó cầm miếng bọt biển lên nói: "Chồng à, em mát xa lưng cho anh nhé."
Cô cho sữa tắm lên miếng bọt biển rồi lên xuống trái phải tỉ mỉ chà sát qua: "Thấy vợ anh hiền huệ chưa, về sau lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ anh đấy."
Sương mù lan tỏa khắp nơi, lão Hoắc chợt nắm lấy tay của cô, cắn một cái
Không nặng, nhưng cũng đủ tê dại khắp toàn thân.
Đầu ngón tay vẫn còn dính xà phòng, cô muốn rút ra, nhưng lại bị anh giữ chặt, đành phải rống lên: "Bẩn đấy, mau nhổ ra đi."
Anh chẳng những không để ý mà lại còn đưa đầu lưỡi ra đảo quanh ngón tay, vừa mút lại vừa gặm, chơi đùa cực kỳ hăng say.
"Anh cầm tinh con chó hay sao thế."
Một cái tay khác đưa vào trong nước, vỗ về cái mông của anh, xúc cảm rất tốt, rất trơn, lại rất có co dãn.
Không ngờ lão Hoắc trong nháy mắt lại quay ra, chuyển sang thế chủ động.
Lưu loát đè cô xuống.
Nhưng cái gáy lại không hề truyền đến cảm giác đau đớn theo dự liệu coi như anh cũng còn có chút lương tâm, còn biết kéo cô lại.
"Muốn chơi sao? Anh không ngại tiếp chiêu đâu."
Anh vừa nói chuyện, vừa bắt đầu gặm cắn khắp người cô, cằm, mặt, sau đó là cổ.
Hôn hít từ trên xuống dưới, tất cả đều là dấu vết của anh.
Cô chống vào ngực anh, cầu xin tha thứ: "Em sai rồi, hôm nay mệt chết rồi."
Lão Hoắc không ngờ lại buông tha cho cô, chỉ nhìn sâu vào mắt cô đầy ẩn ý, sau đó xoa xà phòng lên người cô rồi tắm rửa thật sạch.
Có lẽ vẻ đáng thương trong mắt cô đã cảm động được anh, cho nên liền chủ động giúp cô tắm rửa lau khô người xong rồi còn chủ động ôm đến tận giường nữa.
Sau lưng là lồng ngực như lửa thiêu của anh, Hoắc lão nhị ở phía dưới lại có khuynh hướng bành trướng, nhưng anh chỉ ôm cô rồi trầm giọng nói: "Ngủ đi."
Cô nắm lấy tay của anh, trên ngón áp út có thêm một chiếc nhẫn bạch kim, mà sáng sớm nay cô đã đeo vào cho anh, coi như là trả lễ lại.
Móng tay chậm rãi ve vuốt nói: "Lão Hoắc."
"Hả?"
Tay phải đan vào tay trái của anh, nắm chặt: "Anh có chuyện gì gạt em không?"
Trái tim bên dưới lồng ngực trần trụi, hình như theo hô hấp của anh mà hơi chậm lại, rồi lại nhanh chóng nhảy dựng lên.
Anh ngưng thở, mới ngắn ngủn khoảng ba, bốn giây mà thôi, sau đó liền thấy anh liền lên tiếng: “ Có ai nói với em cái gì sao?"
Bình tĩnh tự nhiên, hơi thở phả lên gáy cô, tay ở dưới lưng lại dùng sức ôm thật chặt.
Cô đè lên tay của anh, lật người, nhìn thẳng vào mắt anh.
Con ngươi đen bóng, trong đêm tối tựa như được khoác thêm một tầng sương mù.
Nếu như muốn phù hợp với phong cách của A Hoa thì ngón tay của cô có phải nên vẽ theo ngũ quan của anh hay không, rồi mắt sẽ lo