Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1386 lượt.
, lại nhìn chung quanh một vòng, tầm mắt cuối cùng rơi vào đại thúc kỳ quái bên cạnh Hạ Sơn Chi cô.
Tiểu Từ lúc này tự xưng là Tiểu Thẩm Dương đôi mắt nhỏ sắc bén hơn bình thường hướng về cô: "Chị Hạ, có một câu, em chôn sâu ở trong lòng đã nhiều năm, vẫn không có cơ hội mở miệng."
Ngang hông đột nhiên bị năm ngón tay giữ chặt, đầu vai chạm vào lồng ngực của anh, hình như đã trở nên cứng hơn rồi.
Hai bọn họ chen chúc trong một góc khuất nhất trên sô pha đỏ thẫm, gắn chặt như keo.
Đại thúc kỳ quái liền lên tiếng chặt đứt lời nói của tiểu Từ: "Vậy thì cậu cứ vĩnh viễn im lặng cho tôi!"
Ặc, ánh mắt của đại thúc lúc này thật hung dữ lại tàn nhẫn, thật may là góc này của bọn họ rất tối, cũng thật may là chỉ có hai người bọn họ, nếu không thì trái tim thủy tinh của tiểu Từ liền bị nổ "Bùm" một cái rồi.
Cô liền cắn răng trả lời anh: "Thật vất vả cho chàng thanh niên muốn thổ lộ với đàn chị lại bị đại thúc anh ngồi chồm hổm ở góc tường muốn làm người tàng sao?"
Đại thúc nghiêng nghiêng đầu, hừ mũi tức giận, không thèm để ý đến cô nữa.
Vì vậy nội tâm của cô đầy mong nghênh đón tiểu Từ, cậu ta lại nói: "Em so với Chí Tôn Bảo may mắn hơn, bởi vì em rốt cuộc cũng bắt được cơ hội."
Mọi người ngừng thở, đều giống như Hạ Sơn Chi cô, âm thầm chờ đợi câu tiếp theo của tiểu Từ.
Ánh sáng màu vàng dìu dịu vây quanh người của cậu ta, cậu thanh niên trong mắt cô chợt trở nên chói lọi .
"Chị Hạ, em kính yêu chị như nước sông Hoàng Hà chảy mãi không ngừng. Chị Hạ, chị không được rời khỏi đồng bào thân yêu của mình được."
"Stop!"
"Cút!"
"Khinh bỉ."
Tiếng phỉ nhổ của mọi người che mất một màn thâm tình trong mắt tiểu Từ.
Trái tim đang đập loạn trong lồng ngực cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường.
Thật là không dễ chơi.
Kính yêu, nhiều hơn một chữ, chất chứa đầy hàm ý bên trong.
"‘ Sa mạc nhiệt tình’ này dành cho chị Hạ, chị vĩnh viễn là một sa mạc nhiệt tình trong lòng em!"
Liền theo đó là tiếng nhạc vang lên, tiếng hoan hô cùng tiếng thét chói tai tràn ngập căn phòng.
Tiểu Từ vung áo khoác, chợt lùi về phía sau, rất lưu loát liền mạch.
Đây cũng chính là sở trường của cậu ta.
Một chân xoay tròn tại chỗ hai vòng, hất đầu cất tiếng hát : "Nhiệt tình của em, giống như một chậu lửa."
Giọng hát khàn khàn lại rung động người nghe, rất có tính thi vị, cô không nhẫn nhịn được liền chu môi huýt sáo.
Một giây kế tiếp hô hấp liền thấy khó khăn, bởi vì cổ đã bị tay của một người nào đó bóp chặt.
"Em có vẻ rất high?"
Người nào đó lại sát vào thêm một chút, ôm lấy cô thật chặt...cả người cơ hồ ngả lên trên người của anh.
Môi của anh thì thầm bên tai cô, trong giọng nói kia không hề bị âm nhạc nhiệt tình kia bao phủ.
Cô cứ cho là anh mở miệng hung ác cắn một cái nhưng thật ngoài ý anh lại léo đầu của cô sang nhiệt tình hôn.
Mùi rượu phảng phất theo đầu lưỡi của anh tràn vào, khuấy đảo, lục lọi khắp nơi trong khoang miệng, nặng nề mút vào, một lần lại một lần gặm cắn.
Không buông tha bất cứ chỗ nào trong miệng của cô, mò mẫm làm loạn.
Nước bọt của anh cũng tràn đầy trong miệng của cô, mùi rượu phả lên chóp mũi thật là ngột ngạt.
Cô vội vàng túm cổ áo anh, bất mãn hừ mấy tiếng.
Trời mới biết cô rất nghiêm chỉnh biểu đạt sự bất mãn của mình nhưng âm thanh này hình như càng giống với tiếng rên rỉ hơn.
Mà Hoắc lão hình như rất hài lòng, lực cầm đầu của cô chợt nhẹ hẳn, đầu lưỡi hung hãn cũng chậm rãi tiếp tục quấn quanh đầu lưỡi của cô mà chơi đùa.
Sau lại còn cố ý rụt ra rụt vào nữa.
Ca khúc nhiệt tình của Tiểu Từ đã kết thúc, lại chậm rãi đổi sang một ca khúc nhạc phim đang thịnh hành.
Giai điệu đẹp đẽ vang vọng khắp phòng, bao phủ lấy cô cùng với lão Hoắc, như đang chúc mừng cuộc đại chiến môi lưỡi của bọn họ.
Nhiều lần muốn tắt thở, lão nhân gia mới buông tha cho cô, trong không khí bây giờ đang tràn ngập mùi thuốc lá pha lẫn bia rượu.
Ở bên kia, ba bốn người kia đang chơi súc sắc, uống bia từ chỗ kia truyền đến.
Cô vừa đưa mắt nhìn sang thì đúng lúc người đàn ông nằm trên ghế sofa chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt liền chạm vào nhau.
Địch ở ngoài sáng còn ta ở trong tối, trong miệng anh đang ngậm một điếu thuốc cũng ngồi dậy theo.
Cách đó không xa là hai đồng nghiệp, vai cô không khỏi run lên. Mẹ ơi, cô cũng không phải cố ý nhìn đâu, không nên hiểu lầm.
Đồng chí bên kia đột nhiên đứng lên, tháo cà vạt ra, tùy ý ném ở trên ghế sofa.
Sau đó lại cởi mấy cái cúc áo ở đằng trước áo sơ mi.
Đừng có trách cô cố tình nhìn thấy "Kẹo mè xửng" của đồng chí, chỉ là vừa vặn lúc đó đại thúc buông cô ra để thở vừa ngẩng đầu lên đập vào mắt đã là cảnh tượng kia rồi.
Cô ngồi đầu ghế sô pha, lão Hoắc đưa lưng về phía bên trong nên thật may là anh không có nhìn thấy.
Cô âm thầm vỗ vỗ trái tim nhỏ, thu hồi tâm tình của mình lại.
Lại ngả người nói thầm vào bên tai đại thúc: "Em thấy buồn bực trong lòng ."
"Ha ha ha. . . . . . không tệ."
Lồng ngực của anh dán lên người cô, rầm rầm rầm tạo nên chấn động, tráng kiện mà khỏe