Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
mạnh.
Hai bàn tay đan vào nhau, khóe môi không kìm được mà cong lên.
Thoáng đưa mắt ra phía xa lại chạm phải ánh mắt như âm hồn bất tán cũng đang nhìn về phía bọn họ.
Cô đưa mắt nhìn, sau đó liền sửng sốt.
Quý Quân cầm Micro, từng bước từng bước đi đến, càng ngày gần đến chỗ của bọn họ.
Cô trừng mắt thầm nguyền rủa: Mẹ ơi, anh mà đi lên trước một bước nữa, thì tương lai vợ của anh sinh con sẽ không có □!
Nguyền rủa như thế có cỡ nào ác độc nhưng lại không làm gì được"Kẹo mè xửng tiên sinh" đang cất bước lại gần.
Lão Hoắc tựa như đã nhận ra cẩ người của cô đang căng như dây đàn, đầu đang chôn ở bên cổ cô chợt ngẩng lên.
Ánh sáng trong mắt lão Hoắc vừa trong trẻo vừa thoả mãn nhìn cô, một thoáng ân cần này tựa như một sự khích lệ để cho tự động buông lỏng dây thần kinh của mình.
Cô liền cười một tiếng rồi vô cùng dịu dàng nói: "Ánh mắt của anh đang nhìn ai đấy, chỉ được nhìn sang người bên cạnh thôi."
Hạ Sơn Chi rất ít khi dịu dàng như thế, dĩ nhiên là hành động thục nữ làm cho cô nổi hết da gà này là có mục đích, có thể nói là tự trấn an.
Cô khẽ dựa vào người lão Hoắc, cố ý cọ cọ bộ phận mềm mại như đang làm nũng vậy.
Mặt anh đột nhiên trầm xuống rốt cuộc cũng giãn ra một chút.
Lão Hoắc vẫn ôm cô nhưng cũng quay đầu lại.
Cách bọn họ một bước không phải ai khác đó chính là"Kẹo mè xửng tiên sinh" .
"Có chuyện gì sao?"
Lão Hoắc giương mắt, mở miệng trước, giọng nói không có chút kiên nhẫn nhưng loại toát ra vẻ lười biếng, rất có phong cách đàn ông .
Cô liếc tặng cho anh một ánh mắt tán thưởng.
Tay của lão Hoắc dửng dưng như có như không ở bên hông cô nắm chặt lại.
Cô uốn éo thân mình nói: "Xấu tính."
Mềm mại, tê dại đến tận xương.
Thì ra là Hạ Sơn Chi cô cũng có thiên phú đấy chứ .
Cô cố gắng không kích động, nhìn thẳng vào mắt lão Hoắc, anh mím môi lại tựa như đang nín cười.
Mà người đang đứng trước mặt hai bọn họ vẫn im lặng không lên tiếng.
Cảm thấy không có gì vui, thì nên rút lui thôi.
Cố ý làm như vậy không phải là để anh xem sao? Quý Quân, nếu không muốn mất hết mặt mũi thì đi đi.
Nhưng Quý Quân hình như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn cô không chớp mắt.
Mà đầu kia bên kia không khí đang dâng cao, khong hề bị ảnh hưởng từ không khí quái dị ở đầu đằng này.
Cô đang muốn cất lời thì Quý Quân lại đưa tay trái về phía cô.
Đại thúc dĩ nhiên sẽ không để cho anh ta được như ý, nửa đường liền chặn lại.
Quý Quân nắm chặt quả đấm mãnh liệt kéo ra nhưng tuyệt không thể thoát khỏi kìm kẹp của đại thúc.
Đại thúc quả nhiên là đại thúc, thật sự rất khỏe.
Trong lúc cô đang tập trung mọi chú ý lên đại thúc thì Quý Quân thình lình cúi người xuống trước mặt cô nói nhỏ: "Vết thương ở gáy còn đau không?"
"Hoắc Sở Kiệt, trên người của Sơn Chi có dấu vết của tôi."
Rầm, xong đời rồi.
Cánh tay của lão Hoắc quả nhiên căng thẳng, như muốn bấm sâu hơn vào da thịt của cô.
Quý Quân, chết bầm..con mẹ nhà anh.
Đại thúc vung tay lên, Quý Quân lảo đảo ngã ra phía sau nhưng trên mặt lại thấp thoáng ánh cười hả hê.
Cô hận không thể tiến lên tặng cho anh ta mấy cái bạt tai.
Mẹ nó, đã gặp qua người ghê tởm nhưng chưa từng thấy qua người nào ghê tởm như vậy.
Đại thúc kéo cô một cái vọt tới chỗ Tống Thân đang chơi súc sắc nói: "Sơn Chi không thoải mái, bọn anh về trước, em ở đây chiếu cố mọi người nhé."
Đại thúc vẫy tay chào mọi người rồi dẫn cô đi ra cửa.
Phía sau lưng là “Kẹo mè xửng tiên sinh" mà cô khinh bỉ, đang làm ra vẻ thâm tình nói: "Ánh trăng hiểu lòng tôi, người mà tôi vĩnh viễn yêu, tiểu thư Hạ Sơn Chi."
Cả người cô liền run rẩy không phải vì lo sợ mà là vì bản thân đang vô cùng tức giận!
Ông trăng à, xin hãy nghe lời cầu nguyện của con, hãy trừng phạt anh ta, để cho anh ta vĩnh viễn bị bất lực.
Lão Hoắc mãnh liệt kéo cô vào trong thang máy.
Khi thang máy đóng lại anh mới nới lỏng cổ tay, nhưng vẫn bá đạo ôm chặt lấy cô.
Ánh nắng le lói của buổi chiều tà xuyên qua tấm kính càng mộ rõ khuôn mặt của người nào đó đang đen lại, có vẻ vô cùng tức giận.
Mà năm ngón tay đặt trên vai cơ hồ như đang gõ nhịp rất nôn nóng.
Cơ sự đã thế này, cô không chết chắc mới là lạ?
Đêm đông gió lạnh lướt qua cổ áo, làm cô phải rụt cổ lại chui vào trong ngực anh tìm hơi ấm.
Động tác này cũng xem như là đang lấy lòng anh, anh hừ khẽ ôm chặt cô vào lòng, nhưng bộ mặt vẫn thối vô cùng, lạnh lùng nói: "Cái ‘ dấu vết ’ gì gì kia thật rõ ràng?"
Hai chữ "Dấu vết" này thật rất nặng cô phải cắn răng lại để gánh đỡ.
Rồi cô lại cọ cọ vào người anh, khịt khịt mũi, yếu ớt nói: "Em bị tập kích ."
"A xe taxi tới rồi, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút."
Cô vội vàng lôi kéo lão Hoắc chui vào nói tiếp: "Về sau uống rượu, thì không thể tự mình lái xe được, nhớ chưa?"
Lúc Lão Hoắc khom lưng chui vào, cô nhân cơ hội này vỗ đầu của anh nói: "Phải nghe lời, ngoan nhé."
Ông chú liền đưa mắt trừng cô một cái, mới vừa mở miệng đinh nói thì người