Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1085 lượt.
u một lần nữa, dây dưa, thâm nhập, nhẹ nhàng vuốt ve lẫn nhau.
“… Em nóng…”
Trong đầu nàng lúc này vô cùng hỗn loạn, đúng rồi, nàng phải dạy chồng … Nhưng chính nàng lại không buông tay được, bất luận là cơ thể hay là đôi môi, đều khát khao được hắn chạm vào, cho dù rời khỏi trong khoảnh khắc ngắn ngủi cũng không được.
Nóng thì lột quần áo.
Cả người hắn cứng ngắc hơn nữa lại run rẩy cởi bỏ vạt áo của nàng, ngay sau đó làn môi của nàng lại không chịu sự cô đơn dán chặt lên môi hắn, hơn phân nửa khuôn ngực thoát ra khỏi vạt áo– da thịt lại chạm vào nhau.
Giống hệt như một ngọn lửa lớn bốc cháy trên trên thảo nguyên khô ráo, trong nháy mắt không thể khống chế được cục diện, mất đi tất cả trình tự.
Cuối cùng làm cách nào cởi hết quần áo thì cả hai người đều không nhớ được, cũng không có thời gian nghĩ đến.
… Đúng rồi, vận dụng Quan Âm tọa sen.
Trong lúc ý thức của Tân Mi tan tành chẳng còn chút nào, nát nhừ như tương thì bốn chữ này chợt lóe lên. Lục Thiên Kiều vốn không có kinh nghiệm, trách nhiệm của nàng vô cùng to lớn, đêm nay phải phụ trách việc dạy dỗ cho chàng chứ.
Thế là…
Tấm màn lụa rung lên kịch liệt, sau đó chợt vang lên mấy tiếng kêu rên, Tân Mi kéo tấm màn “Roẹt” một tiếng, sắc mặt tái nhợt thò một cánh tay trần ra, lục lọi loạn xạ trong ngăn tủ đầu giường.
Một bàn tay kéo nàng trở về.
Nàng yếu ớt chồm ra ngoài, thì thào: “Em bị thương, chảy máu nữa này… Thuốc chữa thương… Còn cuốn Lan Xạ Kiều Nhụy Tập kia nữa…”
Nàng cần thuốc chữa thương, còn có bộ sách mẫu đêm động phòng hoa chúc nữa…
“Đừng đi!”
Cho dù có nhẫn nại đến tận cùng, cực hạn thì gân xanh cũng nhanh chóng nổi đầy trên trán Lục Thiên Kiều, rốt cục cũng không có cách nào nhịn được nữa, hắn vươn tay ra ôm nàng trở về, khẽ động thân thể một chút, đỡ lấy cổ nàng nằm xuống bên cạnh.
“Đừng đi…”
Nếu không hắn sẽ chết, thực sự sẽ chết người đó.
“Em đau.”
“Cố gắng chịu đựng một chút, sẽ nhanh chóng hết đau ngay thôi.”
Hắn xoay người đè nàng xuống, những nụ hôn trải xuống trước ngực nàng, hắn dùng hết tất cả ý chí và nỗ lực của Chiến quỷ, không thèm nghĩ tới hương vị tiêu hồn lạc phách vừa rồi vừa mới thoáng qua, ngón tay khẽ vuốt ve vành tai rồi trượt xuống cổ nàng, xoa dịu phần da thịt đang căng cứng của nàng.
Đêm động phòng hoa chúc với biết bao khó khăn lại đầy gai góc, đối với nàng và hắn mà nói, đều đúng cả.
“Đừng, chớ có đụng vào bên này!”
Vậy thì đổi bên kia.
“A ha ha! Nhột quá, nhột quá! Đừng có sờ như vậy!”
Thế thì đổi lại, mạnh hơn được không.
“… Nhẹ một chút, đau quá a…”
Thực là khó hầu hạ.
Hắn dường như muốn trừng phạt nàng, khẽ căn môi dưới của nàng một cái, Tân Mi lập tức không cam lòng chịu yếu thế báo thù ngay, tính cắn lên mũi hắn nhưng hắn lại ngẩng đầu lên khiến hàm răng xinh xắn của nàng khẽ cắn vào cằm hắn.
Hắn bỗng nhiên cử động mạnh, mang theo ý thăm dò nhưng nhiều hơn là bất ngờ chiếm đoạt, mang đầy sự chiếm hữu không cho nàng cơ hội kháng cự, nàng khẽ cứng đờ người.
“… Đau không?” Giọng nói mang theo sự nhẫn nhịn, hơi thở gấp gáp, khẽ hỏi nàng.
Không thể nói rõ… Nàng không thể nói rõ đó là cảm giác gì, giống như là đau, nhưng không phải cơn đau như vừa rồi, vừa xa lạ vừa kỳ lạ. Tân Mi nắm chặt lấy bờ vai hắn, hoang mang nhìn hắn. Đôi mắt thâm thúy màu đỏ sậm có vẻ hơi đáng sợ, bỗng nhiên, đôi hàng mi khẽ run rẩy, hắn nhắm mắt lại, cúi xuống hôn nàng thật sâu.
Trời đất xoay chuyển.
Nàng níu chặt lấy chăn mền, không biết vì sao lại muốn leo ra ngoài: “Không… Em không…”
… Không được nói “Không”.
Một bàn tay nhấc eo nàng lên, hắn ép hẳn người xuống, vừa xâm nhập, vừa công kích, chiếm lấy tất cả. Trong phút chốc, cả người nàng mềm nhũn ra, trong cổ họng lần đầu tiên phát ra tiếng rên rỉ, run rẩy, nàng mở mắt ra, chỉ thấy một màu hồng khắp bầu trời, sự sung sướng đã nuốt trọn hết nàng.
“Lục Thiên Kiều…” Nàng khó khăn tìm lại giọng nói của mình, ngón tay lồng sâu vào trong tóc hắn, nhìn vào đôi mắt thâm thúy của hắn.
“Đúng… Phải là em dạy chàng. Em muốn ở trên.”
“Ngày mai sẽ nhường cho em ở trên.”
Nàng đang còn suy nghĩ cách phản đối, nhưng những lời muốn nói lập tức bị bỏ quên sạch sẽ, cánh tay đụng chạm lung tung bị hắn nắm chặt lấy đặt ở hai bên, hai người dây dưa không ngừng, khó phân thắng bại.
Trong ngăn tủ, Lan Xạ Kiều Nhụy Tập yên lặng rơi lệ, hai người bọn họ xem tranh nhiều lần như vậy, nhưng khi chuyện ập tới trước mắt thì không thèm áp dụng lấy một cái nữa.
Đêm động phòng hoa chúc đã trôi qua trúc trắc mà trọn vẹn như vậy đó…
Rửa tay hầm canh
Nghe nói rằng, tiêu chuẩn của một người vợ thật sự hiền lương, xuất sắc, thì ngoại trừ việc trên thông thiên văn dưới tường địa lý, tinh thông ba trăm sáu mươi lăm loại võ nghệ, kèm theo kỹ thuật thượng thừa ở trên giường, thì còn phải có biệt tài nấu nướng kinh thiên động địa, khiến cả quỷ thần cũng phải khiếp sợ.
Ba cái tiêu chuẩn đầu tiên, Tân Mi nghĩ đến lúc nàng chín mươi chín