Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3495 lượt.
cơ hội này để lôi kéo lòng dân, nếu chuyện Cố đại tướng đau xót tạm gác đám tang của nữ nhi vì phát thuốc cho nạn dân truyền ra ngoài…
Cố Vệ Quyền không phải không thể trở về, mà không chịu trở về mới đúng!
"Hoàng thượng!" Trong điện đột nhiên vang tiếng run rẩy của Ngụy công công: "Có tin đưa tới, Phùng đại nhân… đã tắt thở…"
Nụ cười trên mặt Vân Tấn Ngôn cứng ngắc, ánh mắt biến đổi, nhưng chỉ trong chốc lát lại nở nụ cười tươi tắn, có điều không còn tự đắc như trước nữa, chậm rãi nói: "Hỏa táng, đưa đến phủ tướng quân."
Lê Tử Hà đã lường trước, nhưng toàn thân vẫn chấn động. Chỉ có kẻ đại gian đại ác, sau khi chết mới phải hỏa táng không để lại xương cốt.
"Lê ngự y có dị nghị?"
"Vi thần không dám!" Lê Tử Hà che giấu cảm xúc, cho dù giữ lại thi thể lại cũng để làm gì đây? Sẽ không còn ai cười với nàng giận với nàng, hay vỗ đầu nàng gọi nàng là nha đầu nữa…
"Lê ngự y nên trở về phòng rửa mặt đi." Vẻ lo lắng trên mặt Vân Tấn Ngôn tan biến trong nháy mắt, mỉm cười đưa tay phải lau bụi bậm trên mặt Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà lùi về phía sau theo bản năng, vội quỳ xuống, nói: "Thần không thể làm bẩn tay của Hoàng thượng, trở về Thái y viện sẽ lau rửa một thể."
"Ha ha, trẫm tán thưởng sự cố chấp và lòng dũng cảm của Lê ngự y, sao lại để ý tới những thứ phù phiếm này?" Nói xong lại đưa tay tới.
Nhịp tim Lê Tử Hà đột nhiên tăng nhanh, kinh ngạc nhìn hắn cẩn thận lau bụi bậm trên mặt mình, khóe miệng ẩn chứa nụ cười dịu dàng trước sau như một, thậm chí còn cảm thấy lúc hắn buông bàn tay thô ráp xuống, không biết vô tính hay cố ý mà lướt qua hầu kết trên cổ mình. Nàng cố gắng rũ mắt xuống, che giấu nỗi kinh hoàng lan tràn trong mắt.
"Lui ra đi, ngày mai chẩn mạch cho trẫm."
Tâm trạng của Vân Tấn Ngôn đột nhiên tốt lên, chắp tay sau lưng trở lại bên bàn đọc sách, ngồi xuống.
Lê Tử Hà ra vẻ trấn định đứng dậy lui ra, sau lưng rỉ mồ hôi lạnh. Hoặc là, Vân Tấn Ngôn còn một mặt thích nam sắc mà nàng không biết, hoặc là, Vân Tấn Ngôn đã nghi ngờ thân phận nữ nhi của nàng.
Thái y viện có phần huyên náo, nhóm y đồng nghị luận ầm ĩ, đặc biệt sau khi thấy Lê Tử Hà, đều liếc nhìn hắn rồi tiếp tục thì thầm với nhau.
Lê Tử Hà nhíu mày, không thích nhiều chuyện với bọn họ, bước nhanh về sân sau. Cho dù thoát khỏi những ánh mắt kia, nhưng vẫn cảm thấy bất thường. Tử Hà dừng bước, nhìn xung quanh, không có gì khác thường cả, chuyện bọn họ nghị luận là chuyện của Phùng gia gia thôi…
Hít sâu một hơi định cất bước, màu máu chợt lóe lên trước mắt. Lòng nàng nhói đau, cúi đầu, từng giọt máu chạy dọc hành lang dài. Mắt Lê Tử Hà nóng rực, vết máu này lan tới cửa phòng của Thẩm Mặc.
Suy nghĩ còn chưa trở lại bình thường, người đã đến cửa. Cửa phòng chỉ khép hờ, cánh cửa đỏ sậm, loáng thoáng nhìn thấy vệt máu mà hô hấp đình trệ lại. Phảng phất như nhìn thấy Thẩm Mặc lê lết thân thể dày đặc vết thương ghê rợn, máu tươi đầm đìa vào cung, trở về Thái y viện, bàn tay dính máu đẩy cửa phòng, để lại vết này…
"Tử Hà."
Giọng nói lành lạnh, kéo thần trí Lê Tử Hà về, không chút do dự đẩy cửa ra, thấy Thẩm Mặc bình yên ngồi bên giường, trường sam xanh nhạt sạch sẽ, không thấy vệt máu nào, sắc mặt hơi tái, nhưng không đến nỗi thảm không còn nét người giống như trong tưởng tượng, ánh mắt nhìn mình tràn đầy niềm vui và ấm áp.
"Máu này…" Lê Tử Hà liếc đến y phục dính đầy vết máu bên cạnh Thẩm Mặc, thêm vào những giọt máu dưới đất và vệt máu trên cửa, hoàn toàn đối lập với vẻ tinh khôi thoải mái bây giờ…
"Đi vào nói sau." Thẩm Mặc khẽ cười một tiếng, ngồi trên giường không nhúc nhích.
Lê Tử Hà gật đầu, trở tay đóng cửa lại, nhíu mày đau lòng nói: "Thương thế của người thế nào rồi? Tại sao… Tại sao máu lại chảy đầy đất?"
Ánh mắt Thẩm Mặc sáng lên, cười nói: "Làm bộ một chút mà thôi, ngươi thấy ta khó chịu ở đâu không?"
Lê Tử Hà thấy thần sắc ung dung của Thẩm Mặc, chân mày càng nhíu chặt, trầm giọng nói: "Đừng gạt Tử Hà, nếu không phải trọng thương mà quay về, sao đám y đồng lại bàn tán xôn xao như vậy? Thấy Tử Hà về lại càng ồn ã hơn, có phải người không cho người khác chữa trị hay không?"
"Vết thương đã xử lý rồi, nếu để cho người ta khám, sẽ bị phát hiện." Thẩm Mặc nhìn Lê Tử Hà chăm chú, cười nói: "Cho nên ta đuổi họ ra ngoài, nói chỉ có ngươi mới có thể nhìn thương thế trên người ta."
"Người…" Mặt Lê Tử Hà bỗng dưng đỏ lên, lời này thật sự rất mờ ám…
Nụ cười trên mặt Thẩm Mặc càng tươi rói, khiến Lê Tử Hà chói mắt. Lê Tử Hà trầm lại, nói sang chuyện khác: "Đám người đuổi giết đêm qua là ai?"
"Kẻ thù."
"Là kẻ thù nào? Có phải Vân Tấn Ngôn không?"
Nụ cười Thẩm Mặc cứng đờ, lại nhẹ nhàng cong môi lên, dịu dàng nói: "Chúng ta không sao là tốt rồi."
"Vậy Tử Hà đi trước." Lòng Lê Tử Hà như có gì chặn lại. Hắn vẫn không chịu nói, vẫn không chịu tiết lộ dù là chút chuyện liên quan tới thân phận của hắn.
Thẩm Mặc quýnh lên, vội đứng lên kéo Lê Tử Hà, nụ cười có chút miễn cưỡng: "Đợi một chút được không? Hôm nay sẽ có tin tức tốt, ngươi chờ cùng ta được không?"
Lê Tử Hà l