Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3503 lượt.
hẩm Mặc mới nâng mí mắt liếc nhìn ông, nhưng vẫn không ngừng tay, cầm lấy quần áo đã được chuẩn bị ở bên cạnh lên, vừa mặc vừa nói: "Trong cung còn có việc."
"Ha, ngươi còn muốn trở về ổ chó của tên cẩu hoàng đế kia? Mười người đêm qua, nếu không phải do hắn phải tới thì ta đã cắt đầu làm ghế ngồi rồi! Hắn đã nghi ngờ ngươi, ngươi còn muốn chịu chết hay sao!"
"Sau đêm qua, chắc hẳn hắn lòng nghi ngờ của hắn cũng phai mờ rồi." Thẩm Mặc nhíu mày, vết thương trên lưng hơi rách ra.
"Đây chính là nguyên nhân ngươi không cho ám vệ ra mặt cứu ngươi sao? Còn tưởng rằng ngươi có chút tiền đồ, mặt xám mày tro giả dạng làm nạn dân chạy đến, chẳng lẽ chỉ để xem ngươi diễn khổ nhục kế như thế?" Tạ Thiên Liêm che giấu vẻ mặt đã có chút tức giận.
Thẩm Mặc thắt đai lưng, im lặng trong chốc lát, nói: "Điệt nhi không muốn bại lộ thân phận, tất nhiên có suy tính của mình. Đêm qua đành phải chịu trọng thương mới có thể gạt bỏ lòng nghi ngờ của hắn."
"Đâu chỉ chịu trọng thương! Mười người kia, người nào không phải cao thủ số một số hai? Nếu không phải lão tử nhặt được ngươi kịp thời, bây giờ ngươi đã xuống phủ Diêm Vương rồi! Được, võ công của ngươi cao, ngươi thông minh, một cái đầu hơn mười lão tử, nhưng ta không hiểu nổi cách làm của ngươi. Lão tử không đọc sách, không biết lý luận, chỉ biết liều mạng. Ta liều mạng cũng không sợ tên cẩu Hoàng đế kia, gióng trống thổi kèn, đánh từ nam đến bắc sảng khoái biết bao nhiêu, ngươi còn ở trong hoàng cung chần chừ làm gì chứ?"
Thẩm Mặc cầm lấy trường tiêu bên giường, lau vết máu, không nói gì.
Tạ Thiên Liêm nổi nóng, sợ hắn không nghe lọt tai lời nào, la ầm lên: "Lão tử nói cho ngươi biết, ngươi yêu nam nhân hay thích nữ nhân lão tử đều không xen vào, nhưng ngươi không thể yêu đồ đệ của mình!"
Người Thẩm Mặc run lên, ngẩng đầu nhìn Tạ Thiên Liêm, ánh mắt hơi rét lạnh, "Đồ đệ thì sao chứ?"
Tạ Thiên Liêm muốn uống một hớp để hạ hỏa, lại bị những lời này của Thẩm Mặc làm cho phun hết ra, ho khan nói: "Khụ khụ..... Khụ khụ..... Ngươi! Lão tử không đọc sách nhưng cũng biết câu một ngày là thầy cả đời là cha. Ngươi..... Người bên ngoài sẽ nói ngươi thế nào đây?"
"Không sao cả." Thẩm Mặc cúi đầu, nhìn xuống giày của mình, đã thấm đẫm vết máu đen.
"Đúng là chân truyền hết từ mẫu thân ngươi, nếu đại ca biết được sẽ dựng mộ dậy bóp chết ngươi!" Tạ Thiên Liêm nhìn chằm chằm Thẩm Mặc, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Thấy ánh mắt buồn bã của Thẩm Mặc, mới phát hiện mình đã nói sai, muốn thu hồi đã không còn kịp nữa.
Thẩm Mặc không do dự nữa, đi giày, dường như không hề cảm thấy đau đớn, mặt vẫn binh thản, thậm chí còn không hề nhíu mày.
Tạ Thiên Liêm sợ hắn tức giận, nhưng thấy hắn không hề do dự mà thu xếp chuẩn bị ra ngoài, trong lòng quýnh lên, sử dụng chiêu cuối cùng, quát lên: "Được thôi! Dù là đồ đệ cũng không sao! Nhưng hắn lại là người của Quý gia!"
Thẩm Mặc dừng lại, ánh mắt u ám khẽ động, không mang chút tình cảm, nhìn chằm chằm vào Tạ Thiên Liêm, lạnh nhạt nói: "Là người Quý gia thì sao?"
"Con mẹ nó, ngươi muốn lão tử tức chết có phải không?" Tạ Thiên Liêm đập bàn, khiến bụi bay mù mịt, lại ho khan thêm một trận: "Khụ khụ, ngươi không biết thân phận của hắn, nhận hắn làm đồ đệ cũng không sao. Nhưng bây giờ đã biết hắn là người Quý gia, nên tránh xa hắn ra! Ngươi muốn hồi cung, dù đầu ta là của con lừa cũng biết ngươi vì hắn, giấu giếm thân phận cũng vì hắn, gây ra bệnh dịch lần này cũng vì hắn. Chạy đi làm ngự y chó má kia, không cẩn thận còn phải dập đầu tạ ơn tên Hoàng đế đó. Con mẹ nó, nghĩ tới đã thấy ghê tởm, năm đó nếu không phải do tên cẩu Hoàng đế và Quý gia, đại ca....."
"Thúc phụ!" Thẩm Mặc lạnh giọng ngắt lời Tạ Thiên Liêm, không thèm liếc nhìn, giọng nói vô cùng quả quyết: "Chúng ta không ở Tây Nam, cũng không đại biểu mảy may không biết gì cả! Chuyện năm đó rốt cuộc như thế nào, trong lòng thúc phụ hiểu rõ!"
"Ngươi nói như vậy là trách ta sao? Không lẽ người sai là ta ư?" Hai mắt Tạ Thiên Liêm ửng đỏ, hơi uất ức nói.
"Điệt nhi không ý đó." Thẩm Mặc biết mình nói có hơi quá, âm điệu chậm lại, nói: "Vào cung, nội ứng ngoại hợp, về sau sẽ dễ dàng hơn. Vân Tấn Ngôn đã sớm hoài nghi thân phận của điệt nhi, nếu để cho hắn biết được, nhất định dùng điệt nhi làm con tin uy hiếp thúc phụ. Sau trận đánh đêm qua, hắn xác định không có ai bảo vệ điệt nhi mới thôi không đề phòng, chúng ta hành sự càng thêm thuận lợi. Mà chắc thúc phụ cũng đã nghĩ tới điểm lợi của bệnh dịch lần này."
Bây giờ cảm xúc Tạ Thiên Liêm mới dịu đi chút, nghĩ tới lời Thẩm Mặc nói, hình như cũng có lý, nhưng vẫn oán giận: "Mấy vạn tinh binh bị ngươi chỉnh thành da bọc xương rồi, trà trộn vào Vân Đô, cũng không biết khi nào mới có tác dụng, sau này thế nào đây?"
"Thúc nên trở về Tây Nam đi, nếu không chắc chắn sẽ bị Vân Tấn Ngôn phát hiện. Chuyện bên này, điệt nhi đã bố trí thỏa đáng, trở về chờ tin tức là được."
Thẩm Mặc cầm chiếc khăn ướt bên giường, rửa sạch đôi tay, bước đi hơi tập tễnh, nhưng vẫn có ý định ra ngoài.
Lúc này Tạ Thiên