The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3500 lượt.

iếc thấy vạt áo sạch sẽ trước ngực hắn bắt đầu rỉ máu, dần dần nhuộm thành vệt dài. Nàng mềm lòng, trở tay đỡ lấy Thẩm Mặc: "Bôi thuốc chưa?"
"Đừng lo." Thẩm Mặc thuận theo tay của Lê Tử Hà, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay, đột nhiên nở nụ cười như hài tử được cho kẹo.
Lê Tử Hà chỉ nhìn thấy máu từ từ thấm đẫm ngực Thẩm Mặc, bỏ qua nụ cười trên mặt hắn.
"Tin tức tốt mà người nói là sao?" Lê Tử Hà nghi ngờ nói.
Thẩm Mặc nở nụ cười thần bí, hai tay nắm lấy tay Lê Tử Hà, "Đợi chút là biết ngay."
Lê Tử Hà cũng không hỏi nhiều, bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt chợt thay đổi, trầm giọng nói: "Người thấy thế nào về chuyện của Phùng đại nhân?"
"Chuyện này khá kỳ lạ. Trong lãnh cung, Nghiên phi bị một nhát đao đâm trúng vị trí trí mạng giữa ngực, ngày hôm sau Phùng Tông Anh liền vào cung gặp Vân Tấn Ngôn, nhưng không thể biết họ nói gì, buổi tối hôm đó Phùng đại nhân và phu nhân uống thuốc độc, nói là sợ tội tự sát. Giết người trong lãnh cung không khó, thậm chí muốn giấu thi thể giấu không để ai phát hiện cũng chẳng tốn công, không thể nào công khai đặt thi thể trong điện để bị phát hiện."
"Nhưng chính miệng đại nhân đã nhận tội với Hoàng thượng." Vẻ mặt Lê Tử Hà tối sầm lại, nàng cũng biết chuyện này không thể có khả năng nhưng Phùng gia gia lại khăng khăng thừa nhận.
"E rằng Phùng đại nhân làm vậy cũng vì muốn che chở cho ai đó."
Che chở, nếu muốn nói che chở, Lê Tử Hà chỉ có thể nghĩ đến Diêu phi. Theo cách nói của quản gia, cái ngày Nghiên phi chết, ngoài Phùng gia gia, còn có Diêu phi cũng tới lãnh cung. Nàng ta đến lãnh cung là để nhục mạ Nghiên phi sao?
Trong mắt người khác, điều này đã quá rõ ràng.
Nhưng sự tình bên ngoài, mãi mãi là biểu hiện giả dối.
Có vài thứ dần dần sâu chuỗi ở trong đầu, những chuyện đã từng nghi ngờ, những thứ không thể hiểu rõ, chỉ cần một lời giải thích, đã có thể chứng thực.
Chuyện Diêu phi sảy thai, bên ngoài là do Nghiên phi gây nên, nhưng nàng biết rất rõ là không phải. Nếu Diêu phi đích thân ra tay, tại sao lại có dược liệu? Mấy ngày đó tâm thần Phùng gia gia hơi thấp thỏm, đêm đông chí hai người lần lượt rời khỏi yến tiệc, hôm Nghiên phi chết hai người đều tới lãnh cung, trước khi lâm chung Phùng gia gia còn gọi một chữ "Diêu".
Lãnh cung, tất cả vấn đề đều nằm trong lãnh cung!
"Tử Hà muốn tới lãnh cung." Lê Tử Hà bỗng dưng đứng lên, rút tay khỏi Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc không hiểu, đang định mở miệng, bên ngoài vang lên tiếng hét của y đồng: "Trời ạ, Cố tướng quân… Cố đại tướng quân… Giết một ngàn nạn dân rồi!"
Lê Tử Hà khiếp sợ nhìn về phía Thẩm Mặc, chỉ thấy hắn cười với mình, đôi mắt lấp lánh.






"Đây chính là tin tốt mà người nói sao?" Sau khi khiếp sợ, sắc mặt Lê Tử Hà đột nhiên trắng bệch. Nếu như ý của Thẩm Mặc là chuyện này, vậy vô cùng có khả năng là do một tay hắn sắp xếp. Một ngàn mạng người…
Thẩm Mặc vẫn cười khẽ, từ từ gật đầu. "Một ngàn nạn dân, người thậm chí còn không chớp mắt?" Lê Tử Hà kinh ngạc, nàng biết sự hờ hững của Thẩm Mặc bắt nguồn từ vẻ lạnh bạc, biết hắn ôn hòa như vậy cũng chỉ vì không thèm quan tâm, thậm chí hắn học y, cũng không phải bởi vì hành y cứu thế. Nhưng một ngàn sinh mạng vô tội tàn lụi trong nụcười của hắn như vậy, vẫn khiến nàng cảm thấy trong lòng nguội lạnh.
Thẩm Mặc không hề bất ngờ với phản ứng của Lê Tử Hà, đưa tay kéo nàng ngồi xuống, bị nàng hất ra, cánh tay cứng đờ giữa không trung, rũ mắt nói: "Chắc ngươi cũng đoán được lợi ích trong chuyện này."
"Đây chính là nguyên nhân mà người phải đợi Cố Vệ Quyền đến mới bằng lòng nói ra phương thuốc phải không?"
"Đúng vậy. Cố Vệ Quyền nóng lòng tranh công, lại không biết dược thảo khó tìm, thuốc ít người nhiều, tất phải khởi loạn, ta chỉ thổi thêm chút gió, châm thêm chút lửa mà thôi."
Lê Tử Hà không quay đầu lại cũng không trả lời, đi ra khỏi phòng. Giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Mặc chậm rãi phiêu du bên tai: "Nếu muốn tìm hiểu ngọn nguồn, đi tìm Diêu phi sẽ thích hợp hơn."
Ban đêm, mây đen rợp trời, sắc trời tối mịt. Trong Cần Chính điện thắp hai ngọn đèn, bóng dáng Vân Tấn Ngôn nghiêng nghiêng bên cạnh bàn, đung đưa theo ánh nến.
"Hoàng thượng, chuyện nạn dân bạo động thật sự không liên quan đến lão thần!" Cố Vệ Quyền quỳ dưới đất, dập mạnh đầu, giọng nói vô cùng bi thống.
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn không tốt, tức giận nói: "Nạn dân bạo động cũng không thể tàn sát, hôm nay trẫm dù muốn bảo vệ cũng không thể làm trái pháp luật!"
"Hoàng thượng minh xét! Chỗ phân phát thuốc thật sự rất hỗn loạn, không biết tại sao nạn dân biết thảo dược không đủ, chen chúc nhao lên trước, cuối cùng rối rít tranh giành, giết chết mấy người tại chỗ. Lão thần chỉ định xuất binh trấn áp, vậy mà có người liều chết phản kháng, binh tướng nhất thời không thể khống chế… Một người vừa chết, những người khác càng thêm tức giận, không thể vãn hồi, thần thực sự không muốn như vậy!"
"Hôm nay không phải trẫm minh xét là có thể xong chuyện, ta phải tin khanh thế nào đây? Dân chúng