Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3486 lượt.
Hà ngừng lại.
"Phùng quản gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Bình Tây
Quản gia cúi đầu khóc không thành tiếng, Lê Tử Hà hơi mất kiên nhẫn, nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Chỉ mới mấy ngày, vì sao Nghiên phi lại chết ở lãnh cung? Sao lại liên quan tới Phùng gia gia chứ? Nếu Phùng gia gia muốn động vào nàng ta, trong thời gian sáu năm qua cơ hội nhiều vô kể, không cần đợi đến khi nàng ta vào lãnh cung mới ra tay, còn để cho người ta bắt được nhược điểm mà thành người bị tình nghi?
Quản gia bị tiếng quát lạnh lùng này làm cho kinh sợ. Có thể thấy Lê Tử Hà cũng không giống người xấu, những người hay qua lại với lão gia cũng hiềm vì lão gia phạm tội mà không dám đến đây, thế nhưng hắn lại dám mang đơn thuốc tới, hơn nữa xem ra cũng thân quen với lão gia. Ông không chần chừ nữa, lau khô nước mắt, nức nở nói: "Ba ngày trước, trong cung đột nhiên đưa tin đến, nói Nghiên phi bị tống vào lãnh cung chết bất đắc kỳ tử. Lúc ấy sắc mặt lão gia chợt thay đổi, vội vàng vào cung, lúc về cũng không thấy nói gì, kéo phu nhân vào phòng, cũng không biết bàn bạc chuyện gì. Ngày hôm sau..... Ngày hôm sau liền..... Liền phát hiện lão gia và phu nhân đã uống thuốc độc rồi....."
"Vậy tại sao lại nói cái chết của Nghiên phi có liên quan đến đại nhân? Có chứng cứ sao?"
Lê Tử Hà vô cùng thành khẩn cúi người vái Phùng quản gia, Phùng quản gia vội vàng đỡ lấy, cất giọng nghẹn ngào: "Công tử yên tâm, lão nô hiểu được!"
Lê Tử Hà quay đầu lại liếc nhìn Phùng Tông Anh, dằn lại những giọt nước mắt, cất Phượng ấn vào trong tay áo, tiếp tục dặn dò: "Ta vào cung trước, nếu có người tới đây hỏi, nhớ lời ta nói là được, những chuyện khác cứ nói thật."
Thấy quản gia gật đầu, Lê Tử Hà cũng không quay đầu, dứt khoát nhấc bước rời đi. Nàng muốn đi tìm Vân Tấn Ngôn.
Gió bấc rít gào, lá khô tàn lụi, khiến lòng người hỗn loạn. Trong căn phòng nhỏ ở một chỗ vắng vẻ của Vân Đô, vị trưởng giả có râu quai nón, tầm ba mươi bốn mươi tuổi, lông mày rậm nhíu lại, nhìn nam tử với vết thương chồng chất trên giường. Môi ông run lên, thở hắt một hơi, phất tay, toàn bộ ấm ly trà trên bàn bị gạt xuống đất, nước nóng lênh láng dưới đất, hơi nước bay lên.
"Người đâu! Tất cả lăn vào đây cho ta! Không phải nói nó tỉnh dậy ngay sao? Bây giờ đã là giờ gì rồi?" Tiếng quát của vị trưởng giả như sư tử gầm thét, khiến nam tử nằm trên giường nhíu mày.
"Thúc phụ, nếu thúc quát tháo sớm hơn thì đã không cần đại phu rồi."
Đôi mắt trong trẻo bỗng dưng mở ra, lóe lên ánh sáng, giọng nói lành lạnh như thể ngưng đọng trong bầu không khí tĩnh lặng, như thể tiếng gầm kia chưa từng vang lên. Thẩm Mặc nằm sấp trên giường, lúc nói thì đưa mắt quan sát người mình. Hắn quấn băng khắp người, giữa màu trắng lộ ra màu đỏ thẫm. Vừa động đậy người đã thấy đau nhói. Đột nhiên nhớ tới đêm qua, thân thể của người trong lòng mình không ngừng run rẩy, tên nhọn không ngừng bay tới, hắn cười nói với nàng, chờ ta trở về.....
Gió lạnh thấu xương, chóp mũi nồng nặc sát khí, ánh kiếm đậm màu máu đâm vào người mà không hề có cảm giác đau đờn. Mỗi một nhát kiếm đều như cảm thấy đôi mắt lóng lánh ánh nước kia vẫn luôn nhìn mình, tin tưởng, lệ thuộc, chờ đợi mình. Đêm đó hắn đã được nhìn thấy tình cảm chưa từng xuất hiện trong đôi mắt của Lê Tử Hà, vừa thấy, liền không đành lòng phụ nàng nữa.
Thẩm Mặc vực người dậy, vị trưởng giả bên cạnh quát lên một tiếng: "Ngươi còn muốn dậy! Nằm xuống cho lão tử!"
"Thúc phụ sợ không ai phát hiện ra chúng ta sao?" Thẩm Mặc vẫn bình thản, vẫn cố gắng ngồi dậy, không thèm ngước mắt lên, lạnh nhạt nói.
Có người bước nhanh vào phòng, quần áo lam lũ, nhìn vẻ mặt lại không giống người thường. Hắn quỳ một gối hành lễ với vị trưởng giả phía trước, nói: "Vương gia có gì sai bảo?"
"Đỡ công tử nằm xuống, tìm mấy sợi dây thừng trói lại!" Tạ Thiên Liêm vung tay lên, không kiên nhẫn sai bảo.
Ánh mắt Thẩm Mặc rét lạnh, liếc mắt nhìn người quỳ dưới đất: "Lui ra."
Ngữ điệu bình bình nhưng lại làm cho người nọ sợ run cả người, cúi thấp đầu, gật đầu tuân lệnh, không dám nhìn Tạ Thiên Liêm nữa, vội vàng khom người lui ra.
Tạ Thiên Liêm nhìn chằm chằm Thẩm Mặc, cũng không tức giận, hét lên: "Ngươi được lắm, thậm chí bọn nhóc này vẫn còn nghe lời ngươi, Bình Tây vương ta ra lệnh lại thành gió thoảng bên tai. Chúng không trói, lão tử đích thân trói!"
Nói xong nhìn khắp nơi, muốn ra ngoài tìm dây. Thẩm Mặc đã ngồi dậy, khẽ cười nói: "Thúc phụ cần gì tốn sức như thế, chuyện điệt nhi muốn làm, thúc đã thấy ai có thể ngăn cản được sao?"
Tạ Thiên Liêm bị những lời này chặn lại, nhìn thân thể Thẩm Mặc, gương mặt hiện nét đau lòng. Cứng không được thì mềm, tận tình khuyên bảo: "Ta nói này Tiểu Mặc, bảo ngươi giống mẫu thân, ngươi cũng đừng dập khuôn tính tình của nàng như vậy được không? Ngươi bị thương khắp người còn muốn đi đâu? Ngươi không muốn sống nhưng lão già ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa, dưỡng thương cho tốt rồi mới đi được không?"
Lúc này T