Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3508 lượt.

đi phía Tây đến phía Bắc, lần lượt qua các cung điện vắng vẻ, tiếng gió bắc nức nở nghẹn ngào thực sự rất đáng sợ. Thẩm Mặc mang theo Lê Tử Hà, một lúc ẩn vào bụi rậm, lúc lại núp sau hành lang. Cũng may khinh công của hắn rất tốt, cước bộ nhẹ nhàng, không bị ai phát hiện.
"Đường đi bị chặn lại rồi." Thẩm Mặc đột nhiên mở miệng, giọng nói trầm thấp mê hoặc.
Lê Tử Hà híp mắt nhìn con đường phía trước, mới phát hiện điện chính nằm tại bên trái phía trước, sau cung điện là tường vây, phía sau nó chính là Bắc Hồ.
Không thể nào đi ngang qua điện được, trước điện lại đầy Ngự Lâm quân, Lê Tử Hà vô cùng buồn bã, e rằng hôm nay phải dừng lại ở đây rồi.
"Thôi, đi thôi." Lê Tử Hà khẽ nói, dây dưa thêm nữa thì trời sáng mất.
Thẩm Mặc dường như cũng hơi mệt mỏi, thở dài gật đầu, đang định nắm tay Lê Tử Hà rời đi, đột nhiên cung điện bên trái đằng trước truyền đến tiếng "Cọt kẹt" rất khẽ. Thẩm Mặc có nội lực, ban đêm lại quá mức an tĩnh, âm thanh kia liền khuếch đại bên tai.
Thẩm Mặc dừng chân, Lê Tử Hà cũng nhìn theo ánh mắt của hắn. Tại cung điện bên trái đằng trước, một cánh cửa sổ đột nhiên bị mở ra, một bóng người lao ra từ bên trong, chạy nhanh về phía họ.
Tiếp theo vang tiếng hô to của Ngự Lâm quân: "Đứng lại!"
Thẩm Mặc nắm chặt tay Lê Tử Hà muốn rời đi, Lê Tử Hà lại giật mình đứng sững sờ tại chỗ, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bóng người kia. Gần một chút, gần một chút, gần thêm chút nữa liền có thể nhìn rõ ràng. Người nọ, người nọ chính là Hách công công…






"Tử Hà, đi mau!" Thấy Ngự Lâm quân sắp đuổi tới nơi, Thẩm Mặc không để ý tới vẻ kinh ngạc trên mặt Lê Tử Hà, ôm lấy nàng giậm bước nhanh chóng rời đi, quay đầu lại thấy Ngự Lâm quân đang đuổi theo nam tử kia, nên không phát hiện ra bọn họ. Nhìn sắc trời, Thẩm Mặc không nhiều lời, trở về Thái y viện luôn.
"Nghỉ ngơi đi." Thẩm Mặc thấy Lê Tử Hà vẫn đang đắm chìm trong mạch suy nghĩ của mình, vươn tay vuốt ve mặt nàng, mỉm cười dịu dàng.
Lê Tử Hà đờ đẫn gật đầu, đi về phòng mình, trong đầu tràn ngập bóng dáng vừa mới xuất hiện kia. Đêm quá khuya, chỉ loáng thoáng thấy ông ta mặc trường sam của thái giám, động tác khá mạnh mẽ, có điều không nhìn rõ dung mạo. Nhưng vừa nhìn thấy ông ta, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu chính là Hách công công.
Ông ta từng là thái giám thân cận của Vân Tấn Ngôn, gần như là từ khi Vân Tấn Ngôn sinh ra đã ở bên hầu hạ rồi. Dĩ nhiên có tài, cũng rất tận tâm hết lòng với Vân Tấn Ngôn, thái độ ôn hòa mà tâm địa cũng tốt. Khi đó, mỗi khi nàng và Vân Tấn Ngôn ở cùng nhau, ông liền thức thời tìm cơ hội lui ra. Vân Tấn Ngôn lấy cớ xuất cung cũng do một tay ông ta chịu trách nhiệm. Vân Tấn Ngôn làm Hoàng đế, dĩ nhiên ông ta cũng thăng quan theo. Trải qua nhiều năm như vậy, nàng đã vô cùng quen thuộc với ông ta, mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng Lê Tử Hà gần như có thể xác định, người đó chính xác là Hách công công!
Nhưng lần trước Thẩm Mặc nói Hách công công đã chết trong đám cháy ở Hồng Loan điện, nếu người đó thật sự là ông ta…
"Thuộc hạ hiểu!"
"Thái độ Vân Tấn Ngôn ra sao?"
"Cố Vệ Quyền bị giải vào Thẩm Pháp tư, hình như Vân Tấn Ngôn muốn ngăn chặn chuyện này."
Thẩm Mặc cười khẽ, gật đầu. Muốn diệt trừ Cố Vệ Quyền còn khó khăn hơn tưởng tượng rất nhiều, việc đã đến nước này, bởi vì một ngàn vong linh, Cố gia cũng không thể đảo ngược lại được!
"Còn Đào Yểu điện và lãnh cung thì sao?"
"Diêu phi thường xuyên đóng cửa không ra ngoài, Vân Tấn Ngôn cũng chưa từng vào điện, không thể biết được trong điện đã xảy ra chuyện gì. Thỉnh thoảng nhìn thấy Diêu phi, dáng vẻ tiều tụy, tinh thần hoảng hốt. Lãnh cung không có chuyện gì khác thường, gần đây Ngự Lâm quân lại tăng thêm, chúng thuộc hạ không dễ dàng hành động."
Thẩm Mặc gật đầu, khoát tay nói: "Có thể lui xuống."
Nam tử hơi do dự, sau đó chắp tay nói: "Công tử, xin công tử hãy chăm sóc thân thể của mình!"
Dứt lời, xoay người nhảy ra khỏi cửa sổ, rời đi.
Thẩm Mặc nhìn băng vải rơi dưới đất, thân thể cứng đờ. Hồi lâu, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài.
Lê Tử Hà tỉnh dậy mới phát hiện trên người mình đã thấm đẫm vết máu từ lúc nào không hay, trong lòng se lại, chỉ có thể là Thẩm Mặc. Đêm qua nàng hoàn toàn không phát hiện ra, hắn nói không sao, nàng liền không cố kỵ mà bảo hắn đưa mình đến lãnh cung. Vận công liên tục như vậy, e chừng vết thương đã nứt miệng hết rồi…
Dằn nỗi áy náy trong lòng, Lê Tử Hà đẩy cửa phòng Thẩm Mặc, thấy hắn quả nhiên nằm nghiêng trên giường, sắc mặt tái nhợt. Câu nói muốn hắn đưa mình tới lãnh cung lần nữa dù thế nào cũng không thốt nên lời, dựa sát bên giường, khẽ nói: "Xin lỗi…"
"Đừng lo, nghỉ ngơi mấy ngày là tốt rồi." Thẩm Mặc cười, vươn tay xoa đầu Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà nhẹ nhàng gật đầu, rũ mắt xuống, mấy câu đến bên miệng lại nuốt xuống. Thẩm Mặc khẽ nói: "Có chuyện gì nói thẳng là được."
Lê Tử Hà ngước mắt, liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, càng cảm thấy xấu hổ, nhưng có mấy lời không nói thì khó chịu, đành hạ quyết