The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3510 lượt.

tâm mà lên tiếng hỏi: "Về Hách công công, chuyện người điều tra được không sai đấy chứ?"
"Không sai đâu." Thẩm Mặc trả lời quả quyết, nhấn mạnh: "Sáu năm trước sau trận hỏa hoạn ở Hồng Loan điện, ông ta không xuất hiện nữa."
"Lẽ nào… ông ta có thể vẫn chưa chết? Thực ra chỉ trốn đi?" Lê Tử Hà nói ra suy đoán mà mình nghĩ cả đêm. Tất cả mọi người đều cho rằng Hách công công đã chết trong trận hỏa hoạn đó, có lẽ ông ta đã chạy thoát được, rồi ẩn thân trong… lãnh cung…
"Lý do." Thẩm Mặc nhìn thẳng vào mắt Lê Tử Hà, nghiêm túc nói: "Năm đó ông ta đi theo Vân Tấn Ngôn, khó khăn lắm mới chờ được đến lúc hắn đăng cơ làm vua, lại vô cùng được sủng ái, vì sao phải giả chết ẩn thân?"
Môi Lê Tử Hà run lên, lý do? Nàng có suy đoán, một suy đoán hoang đường, không thể nào nói ra được.
"Ngươi cảm thấy tên thái giám đêm qua chính là Hách công công sao?" Thẩm Mặc nhíu mày, hỏi.
Lê Tử Hà ngừng lại, khẽ gật đầu.
Trong chốc lát, không thấy Thẩm Mặc nói gì nữa. Lê Tử Hà ngẩng đầu, thấy hắn có vẻ đang trầm tư, ánh mắt lóe lên. Nàng khẽ hỏi: "Vì sao người không hỏi làm thế nào mà Tử Hà biết Hách công công…"
Nói xong liền liếc mắt ra ngoài cửa sổ, lá khô tiêu điều, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Thẩm Mặc khẽ cười một tiếng, bàn tay nàng chợt cảm thấy ấm áp, sức lực vừa phải như những cái cầm tay thường ngày. Hắn thản nhiên nói: "Ta đã bảo ngươi tin ta, dĩ nhiên ta cũng tin ngươi. Nếu đã tin tưởng, thì không cần hỏi nhiều."
Trái tim như có lông vũ nhẹ nhàng phất qua, quét đi bụi bậm, trở nên vô cùng sáng tỏ. Lê Tử Hà quay đầu lại, đối diện với đôi mắt đen như mực của Thẩm Mặc, gương mặt phản chiếu trong đôi mắt đó bất chợt mỉm cười, nụ cười từ tận đáy lòng.
Mùa đông thê lương, nhưng căn phòng lại như có ánh mặt trời ngày xuân chiếu vào, thậm chí tràn đầy hương hoa, thoảng qua chóp mũi, lay động lòng người. Thẩm Mặc chỉ cảm thấy trước mắt mình sáng lòa, nụ cười khiến trái tim đập thình thịch này thật xa xưa như đã đợi cả đời. Một tay giữ lấy cổ Lê Tử Hà, rũ mí mắt xuống, không chút do dự mà hôn lên bờ môi đỏ mọng.
Lê Tử Hà chỉ cảm thấy môi mình nóng lên, mùi thuốc nồng đậm xông vào mũi, nhịp tim không thể khống chế mà tăng nhanh. Nụ hôn không kịp đề phòng này làm cho nàng suýt nữa đánh mất chừng mực, thân thể lùi về phía sau muốn tránh ra, nhưng Thẩm Mặc không muốn buông tay, nghiêng người ghì lầy đôi môi mềm mại đó, trằn trọc triền miên.
Đầu óc Lê Tử Hà trống rỗng, nàng cũng không giãy giụa phản kháng nữa, bờ môi ấm áp lan vào tận đáy lòng. Có tiếng ai đó nói với nàng, tin tưởng một lần đi, yêu một lần nữa đi, cô đơn một mình không buồn sao…
Bên ngoài đột nhiên ầm ĩ xôn xao, kéo tâm trí gần như mơ hồ của Lê Tử Hà trở về. Nàng đẩy Thẩm Mặc ra, đứng dậy, nghe thấy Thẩm Mặc kêu đau một tiếng, nhưng cũng không nhìn thêm mà vội vàng ra ngoài.
"Lần này Cố tướng quân xong rồi, xong rồi xong rồi…"
"Nghe nói Hoàng thượng còn định áp chế chuyện tàn sát nạn dân, nhưng hôm nay… Chứng cứ của Trịnh thừa tướng đã rảnh rành ra đó, không thể không tin được. Nghe nói hôm nay lúc lâm triều sắc mặt Hoàng thượng cũng thay đổi!"
"Đây chính là tội lớn mưu hại Hoàng thượng, mưu hại hoàng tử đấy! Tội này tru di cửu tộc cũng không đủ!"
"Nhưng… Nhưng tướng lĩnh dưới trướng Cố tướng quân có phục không?"
"Không phục? Có gì mà không phục chứ? Tội lớn tới cỡ này, Hoàng thượng chỉ ban chết cho Cố tướng quân, gia quyến sung quân giáng xuống làm nô là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi! So với Quý… Dù sao từ hôm nay trở đi, xem chừng Cố gia … Haiz…"
"Còn chức vị đại tướng quân này thì sao? Ai có năng lực đảm nhiệm?"
"Nghe nói Hoàng thượng triệu hồi Tả tướng quân Vân Hoán, chắc mấy ngày nữa sẽ trở thành Vân đại tướng quân!"
"Vậy còn rượu độc của Cố tướng quân…"
Lê Tử Hà đứng ở hành lang, nghe thấy đoạn đối thoại của họ thì run lên một hồi, Cố Vệ Quyền bị ban chết rồi?
Vốn định moi chút tin tức từ lời bàn luận của họ, nhưng họ mới nói được một nửa thì chợt ngừng lại, nhìn theo ánh mắt của đám y đồng, Ân Kỳ vừa mới lành bệnh đã trở lại Thái y viện, đứng ở phía sau nhìn chằm chằm vào mình với vẻ kì quái, sau khi trừng mắt lườm nàng thì quát kẽ: "Đi cùng bổn viện sử!"
Lòng Lê Tử Hà nghẹn lại. Sau khi Phùng gia gia qua đời, không ngờ Ân Kỳ lại tiếp nhận chức viện sử. Ông ta phách lối hơn trước, hơn nữa bởi vì không còn nhi tử mà thêm vẻ tàn ác, càng không muốn thấy Lê Tử Hà đã từng làm hại Ân Bình phải chịu trượng hình.
Vào căn phòng vốn là thư phòng nơi Phùng Tông Anh ở, Lê Tử Hà không nói gì. Hôm nay nàng không còn là tiểu y đồng mặc người chém giết, không muốn tươi cười chào đón kẻ thù, lại càng không cảm thấy người này có tư cách thay thế vị trí của Phùng gia gia, vì vậy nàng chỉ đứng im chứ không hành lễ, cũng không nói lời nào.
Ân Kỳ thấy dáng vẻ lạnh nhạt của Lê Tử Hà liền nổi giận, vỗ bàn quát ầm lên: "Thấy bổn viện sử mà không thèm hành lễ sao?"
"Có chuyện gì nói thẳng là được rồi." Lê Tử Hà không thèm ngước mắt nhìn, lạnh lùng nói.
Ân Kỳ thở hổn hển, gân xanh trên trán nổi hết lên, rồi