Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3512 lượt.
không biết tự lượng sức mà ngông cuồng mưu hại thiên tử không? Ha ha, ta xem thường hắn rồi, ỷ vào binh lực trong tay mà xem thường hắn rồi…"
Thấy ông càng nói càng hăng hái, ngục tốt có phần hơi sốt ruột. Hắn đã thấy những trường hợp thế này rất nhiều rồi, trước khi chết kẻ đó sẽ oán hận không thôi, dứt khoát ngắt lời: "Tướng quân, nên lên đường rồi!"
Bây giờ Cố Vệ Quyền mới dừng lại, liếc nhìn Lê Tử Hà vẫn đang lẳng lặng trông về phía hắn, lại nhìn "Rượu ngon" ngự tứ đầy ly, biết không thể lui được nữa, cũng không thể cứu vãn nổi, tay run run cầm ly rượu lên, uống cạn.
Lê Tử Hà không nói một lời, nhưng đột nhiên nở nụ cười, đưa một tay vào tay áo, tránh khỏi ngục tốt, chậm rãi lấy Phượng ấn ra, nụ cười trên mặt càng tươi rói.
Mắt Cố Vệ Quyền trợn to, nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà. Ánh mắt mang nét khiếp sợ, không thể tin, thậm chí còn có vẻ sợ hãi. Ông ta muốn tiến lên, nhưng lại ngã xuống đất, hộc máu mồm, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà không rời, một ngón tay chỉ vào Lê Tử Hà, "Ngươi… Ngươi… Không… Không thể nào…"
Cố Vệ Quyền còn định nói điều gì đó nhưng không thốt ra được tiếng nào. Lê Tử Hà thu hồi Phượng ấn, một tay chắp sau lưng, thản nhiên rời khỏi thiên lao. Cố gia, cuối cùng đã xong rồi.
Chuyện Cố gia sụp đổ không hề khiến triều đình dậy sóng, dù sao Cố Vệ Quyền dung túng thủ hạ tướng lĩnh tàn sát nạn dân là thật, ý đồ mưu hại Hoàng thượng lại chứng cứ xác thực, Hoàng thượng chỉ xử tử mỗi Cố Vệ Quyền đã được cho là vô cùng nhân hậu rồi, bộ hạ cũ của Cố gia không có lý do không phục. Đại tướng quân tân nhiệm lại là huyết mạch hoàng gia, cũng là lão tướng có kinh nghiệm sa trường, được lòng mọi người. Triều đình sắp xếp lại quan viên một lần, từ đó lại chìm vào trầm lặng.
Trì hoãn tuyển chọn tú nữ một tháng, cuối cùng cũng tiến hành đúng hạn thuận lợi. Nghe đồn hôm đó Tây Cung đua sắc với trăm hoa, khiến chim muông hót vang từ sớm, hoa đang ngủ đông cũng phải bừng tỉnh, chỉ vì muốn thấy nụ cười mỹ nhân. Hậu cung trống trải sáu năm cuối cùng cũng có các mỹ nhân thướt tha, tất cả cung điện đều có chủ. Mà trong số tú nữ có một người khiến hậu cung hốt hoảng, triều đình kinh ngạc. Nữ tử này tên Tô Bạch, gia thế không rõ ràng, cha là viên quan nhỏ ở Đông Thành. Nàng ta phất lên trong một đên, trở thành quý phi duy nhất trong hậu cung.
Lúc Lê Tử Hà gặp vị Bạch quý phi này liền giật nảy mình, nàng đã quên lúc đó mình có cảm giác gì, nhưng niệm tưởng trong đầu lại không thể tiêu tan.
Thì ra nhược điểm của Vân Tấn Ngôn đã sớm ở trước mắt.
Tô Bạch vội lắc đầu, cúi đầu e thẹn cười yếu ớt.
Lê Tử Hà cúi đầu đứng bên, không cần ngước mắt lên cũng có thể mường tượng ra nụ cười kia. Có một lúm đồng tiền bên má trái, khi cười ánh mắt như tinh tú trên trời, tỏa sáng khiến tất cả mọi vật đều trở nên tinh khôi. Nếu như không cười, Tô Bạch và mình, không, không phải là mình nữa, là Quý Lê, và Quý Lê cũng chỉ có nét tương tự. Nhưng khi nàng cười lên, lúm đồng tiền kia, thậm chí thần thái không buồn không lo trong ánh mắt cũng làm cho nàng nghĩ đến Quý Lê năm mười bốn tuổi.
Có lẽ đây chính nguyên nhân khiến triều đình kinh ngạc?
Không phải kinh ngạc vì Tô Bạch được phong làm quý phi, mà kinh ngạc vì nụ cười của nàng ta quá giống Quý hậu. Hoàng thượng thậm chí có thể sủng ái, cho nha hoàn bên cạnh Quý hậu làm phi, chứ đừng nói đến Tô Bạch có xuất thân minh bạch, cử chỉ giống hệt Quý hậu này, được phong quý phi cũng là chuyện đương nhiên.
Hậu cung thì hoàn toàn trái ngược, đối với Bạch quý phi giống hệt Quý hậu này thì đều hiểu trong lòng mà không lên tiếng, bắt đầu rỉ tai nhau Bạch quý phi được sủng ái thế nào.
Lê Tử Hà muốn hỏi tiếp nhưng lại bị bỏ lại đằng sau mấy bước. Trong tiềm thức, nàng cảm thấy Vân Tấn Ngôn để Thẩm Mặc vào cung để chữa bệnh là có nguyên nhân, có lẽ bọn họ vốn biết rồi? Có lẽ lần trước Thẩm Mặc gặp riêng Vân Tấn Ngôn đã có thỏa thuận gì đó? Dù thế nào đi nữa, không thể nào đơn thuần vì y thuật của Thẩm Mặc. Từ khi vào cung đến nay, ngoại trừ giải quyết "bệnh dịch" lần trước, và được lệnh chẩn mạch cho Tô Bạch ngày hôm nay, thân là ngự y, có phải nhàn hạ quá không?
Bước đi của Thẩm Mặc tăng nhanh, Lê Tử Hà luống cuống đuổi theo. Đang cúi đầu, cảm thấy phản ứng ngày hôm nay của Thẩm Mặc hơi kỳ lạ, cái trán chợt đụng phải bức tường thịt, nhất thời hơi bực mình nói: "Lại thế nào nữa vậy?"
Thẩm Mặc hơi áy náy giơ tay lên, xoa trán cho Lê Tử Hà, bị nàng tránh ra, đành phải hổ thẹn nói: "Vừa nãy lạnh nhạt với ngươi rồi."
Lê Tử Hà ngước mắt lên, nếu nói lòng hắn tựa bụi trần thì đúng là như vậy, khẽ nói: "Không sao."
Lúc này Thẩm Mặc mới đi chậm lại, nhưng xem chừng vẫn có điều suy nghĩ. Lê Tử Hà hạ giọng thử dò xét: "Vân Tấn Ngôn bảo người chẩn mạch cho Tô Bạch, liệu có phải nghi ngờ chúng ta rồi không?"
"Yên tâm, không có việc gì."
Thẩm Mặc cười với Lê Tử Hà, mặc dù Vân Tấn Ngôn nghi ngờ thân phận của hắn, thậm chí biết thân phận của hắn, cũng không thể chịu đựng hắn n