Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3511 lượt.
lại hiểu rõ mình không thể không nhịn. Bây giờ Lê Tử Hà được xem như tâm phúc của Hoàng thượng, chịu trách nhiệm cho sự bình an của Hoàng thượng và Diêu phi. Viện sử vừa mới lên như ông lại vô cùng nhàn rỗi.
Hít sâu mấy hơi, cố gắng kiềm chế, chức viện sử này cũng không phải làm cảnh.
"Hôm nay lâm triều, Hoàng thượng hạ chỉ ban rượu độc cho Cố tướng quân. Ngươi đi làm chuyện này đi."
Chuyện đắc tội với người như thế này, còn là đắc tội với Cố gia từng nắm giữ quân đội hùng hậu trong tay, e chừng không ai trong Thái y viện dám thẳng thắn vô tư ra tay. Ân Kỳ nghĩ vậy, nỗi tức giận phẫn nộ trong lòng vơi đi nhiều, chuyện "Tốt" này, không để Lê Tử Hà làm thì còn ai làm chứ!
Lê Tử Hà cũng không kinh hoàng như trong tưởng tượng của ông, chỉ hơi kinh ngạc, sau đó thản nhiên nói: "Biết rồi."
Vẫn không thi lễ mà mở cửa rời đi.
Mắt Ân Kỳ trừng lớn hằn đầy tia máu, hai tay siết lại thành nắm, tức giận gạt hết y thư trên bàn xuống đất.
Lê Tử Hà đứng ngoài cửa cười khinh miệt, tạm thời giữ lại mạng già này cho ngươi, ôm nỗi đau người đầu bạc tiễn người đầu xanh nhìn kẻ mình chán ghét lên như diều gặp gió, thỉnh thoảng còn tức đến mức không thể kiềm chế nổi. Sống như vậy, dường như cũng không tệ lắm…
Có điều, Cố Vệ Quyền mưu hại Vân Tấn Ngôn ư? Bị ban rượu độc thật sao? Mới một buổi tối, dường như mọi chuyện đã quay về quỹ đạo mà họ tính toán lúc đầu…
Đến chỗ Chưởng dược, Lê Tử Hà nghe ngóng cẩn thận mới hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.
Cố Vệ Quyền vốn đã được đưa đến Thẩm Pháp tư chờ thẩm vấn, còn chưa đến mức định tội hành hình nhanh như vậy. Nhưng hôm nay lâm triều, Trịnh Dĩnh công bố tìm được hung thủ hạ độc Vân Tấn Ngôn. Hơn nữa chứng cứ xác thật, xin ý chỉ của Vân Tấn Ngôn ngay tại chỗ, cho triệu ba trưởng ty của Thẩm Pháp tư, Hình Phạt tư và Chấp Pháp tư, nhân chứng là tiểu binh đã từng đi theo Cố Vệ Quyền, phó tướng bên cạnh Cố Vệ Quyền nhiều năm, thậm chí mấy tên Ngự Lâm quân. Tất cả đều không muốn sống mà cùng chĩa mũi nhọn vào Cố Vệ Quyền, đều nói bị ông ta bắt đưa vật chí độc ở quận Tây Nam vào trong cung để mưu hại hại Vân Tấn Ngôn.
Cố Vệ Quyền khóc rống giữa triều, nhưng không cãi lại một câu, sau khi định tội danh hình phạt liền giải vào đại lao.
Hôm qua khi truyền tới tin Cố Vệ Quyền giết ngàn nạn dân, người trong cung đều thấy rằng Cố gia ngã cú này quá đau, e chừng không bò dậy nổi. Vì vậy tin tức sáng nay cũng không gây sóng gió trong cung đình. Dù sao, Nghiên phi có ảnh hưởng lớn tới thế cục trong cung đã không còn nữa rồi.
Lê Tử Hà chỉ hơi kinh ngạc, lần này Trịnh Dĩnh lại chọn được thời cơ bỏ đá xuống giếng thông minh như vậy. Không, cú đòn dành cho Cố Vệ Quyền này đúng là thông minh, nhưng đối với Vân Tấn Ngôn… Vân Tấn Ngôn vốn muốn áp chuyện này xuống, lại bị Trịnh Dĩnh khuấy lên như vậy, không thể không diệt trừ Cố gia.
Chắc chắn đây là chủ ý của Mộ Phiên Ngô! Vân Tấn Ngôn thu hồi binh quyền, hơn nữa lại còn dồn nén nỗi căm tức với Trịnh Dĩnh đã lâu, kẻ tiếp theo nhất định là Trịnh Dĩnh.
Lê Tử Hà liếc nhìn khay rượu độc trên tay mình, đột nhiên cảm thấy biết ơn vì sự sắp xếp này của Ân Kỳ, không phải ai cũng có cơ hội tận mắt nhìn thấy kẻ thù chết trước mắt mình!
Ngoài thiên lao, chỉ có mấy tên Ngự Lâm quân đứng canh cổng, Lê Tử Hà đưa lệnh bài, cửa đá được mở ra, khí nồm ẩm ướt cùng với mùi gay mũi xộc tới, khiến lòng Lê Tử Hà đau nhói. Trước khi bị đưa lên pháp trường, có phải … mọi người đã từng ở nơi như thế này không?
Dù gì Cố Vệ Quyền cũng từng là tướng quân quyền cao chức trọng, mặc dù phạm trọng tội trở thành tù nhân, nhưng không có ai dám thất lễ. Ông bị giam trong một phòng đơn, ngục tốt mở cửa, đứng bên chờ Cố Vệ Quyền uống rượu độc.
Lê Tử Hà liếc nhìn góc bàn, đặt rượu độc xuống, chậm rãi rót đầy: "Mời tướng quân."
Cố Vệ Quyền ngồi ở bên giường, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt vô hồn, mái tóc qua một đêm đã bạc trắng, dường như già thêm mười tuổi. Ông tập tễnh đi tới bên cạnh bàn, thẫn thờ ngồi xuống, đột nhiên bật cười, cười đến xót xa: "Ha ha, tiểu công tử, trước khi chết lão phu xin khuyên một câu, là người thì đừng có lòng tham…"
"Lão phu sai lầm vì đã tham quyền tham thế, dâng nữ nhi, cuối cùng rơi vào kết cục như ngày hôm nay…"
"Trên đời này, quả nhiên không thể tin người, ha ha. Phó tướng đi theo nhiều năm như vậy, huynh đệ cùng sinh cùng tử trên chiến trường, ha ha, cuộc sống vốn là thế…"
"Haiz, chắc Nghiên nhi giận ta lắm. Vì quyền thế mà đưa nó vào cung, trơ mắt nhìn nó bị tống vào lãnh cung mà chẳng thể hỏi han, nó chết rồi cũng không nhìn nó lần cuối…"
"Sớm biết có ngày hôm nay, cần gì phải như thế, sống không mang đến, chết không mang đi, đúng là công dã tràng, công dã tràng… Ha ha…"
"A, không đúng, lão phu còn sai vì đã xem thường trẻ con. Hai mươi tư, hai mươi tư, lão phu còn tưởng hắn mười bốn tuổi. Ha ha, tự nhận quen biết bao người, cuối cùng lại thua một kẻ nham hiểm."
"Có thấy lão phu nói nói có đúng không? Có thấy Hoàng thượng của chúng ta lịch sự nho nhã, khiêm tốn hiền hòa không? Có thấy lão phu