Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3376 lượt.
thôi.
Ta khóc đến mức không còn nước mắt, la hét đến mức không còn âm thanh, cười đến mức không còn sức lực. Thật ra, ta chẳng qua chỉ muốn hỏi một câu: Ông trời, Quý phủ mất rồi, tiểu thư chết rồi, thiếu gia không còn. Vì sao, hết lần này tới lần khác chỉ để lại một mình Diêu nhi ta chứ?
Ngoại Truyện: Huyết Thương (Hai)
Tiểu thư để ta đi nhưng ta không làm vậy. Nếu Vân Tấn Ngôn không chịu buông tha cho ta, muốn chém giết muốn róc thịt, cứ mặc hắn.
Thân tín của Quý phủ trong hoàng cung đã vô tình bị điều đi hết, hoặc đã phản bội. Dù ta muốn đi cũng không còn đường. Ta ngồi xổm trước Hồng Loan điện, nhìn phế tích kia mà lòng trống vắng.
Vân Tấn Ngôn tới, sau khi hết thảy hóa thành tro bụi, tái mặt nhìn xiêm y trong tay ta, đôi mắt trống rỗng. Hắn hỏi ta, vì sao lại phóng hỏa.
Ta cười, cười đến chết lặng, trả lời bằng giọng khàn đặc sau một đêm kêu gào khóc: Hoàng thượng không muốn gặp nương nương, nô tỳ châm lửa đốt, để Hoàng thượng vui thôi.
Vô số buổi đêm bị bóng đè không ngớt. Ta mơ thấy mình nắm tay thiếu gia, nói với chàng ta đi với chàng. Thiếu gia mỉm cười ấm áp với ta như trước kia. Đột nhiên đầu rơi xuống, mang theo nụ cười lăn trên mặt đất, im hơi lặng tiếng, mặt ta đỏ sẫm một màu.
Ta mơ thấy tiểu thư chạy vội đến bên ta như con chim non, kéo ta sẵng giọng nói: Diêu nhi, Diêu nhi, ta muốn em thêu khăn. Ta gật đầu lia lịa, kéo tiểu thư về phòng nhưng người lại bất động. Ta quay đầu lại, chợt thấy ngượi khuỵu xuống, bụng dưới trống rỗng, nội tạng rơi đầy đất, tay ta dính đầy máu tươi.
Ta mơ thấy Nhất Nhất ngoan ngoãn ngủ say trong lòng ta, thỉnh thoảng nằm mộng đẹp khẽ cười. Ánh mặt trời vừa lúc chiếu lên mặt, lúm đồng tiền trên má trái rất đáng yêu. Bỗng dưng, ánh mặt trời bị che khuất, ta ngẩng đầu, thấy ánh mắt rét lạnh của Vân Tấn Ngôn. Tay ta đột nhiên trống rỗng, Nhất Nhất bị hắn đoạt đi, giơ lên cao cao, đập mạnh xuống đất, máu bắn lên người ta.
Ta hối hận ba năm trước không rời đi theo thiếu gia, có lẽ như vậy sẽ tránh được tai họa này. Ta trách mình đã lấy mạng tiểu thư, khiến người mất đi hi vọng sống trên thế giới này. Ta hận bản thân mình không có năng lực đưa Nhất Nhất xuất cung, lại còn đầu độc Nhất Nhất, để Nhất Nhất sống trong quan tài...
Nhưng ta không dám để lộ những cảm xúc này.
Ta còn nhớ một năm sau khi tiểu thư qua đời. Ngày hè hôm đó ánh mặt trời nóng rực, đến đêm gió mát lại thổi từng cơn. Ta vừa mới thăm Nhất Nhất, trên đường rời khỏi lãnh cung lại thấy Vân Tấn Ngôn chống đỡ thân thể xiêu vẹo đi tới lãnh cung, chân ta mềm nhũn, buộc mình phải nở nụ cười giễu cợt: "Hoàng thượng còn dám tới lãnh cung sao?"
Vân Tấn Ngôn uống rất nhiều rượu, hiếm khi ý thức lại mơ hồ như vậy, thấy ta thì đôi mắt sáng rực, vọt tới trước mặt ta, ôm chặt lấy ta: "Nàng ở đây... Quả nhiên ở đây..."
Ta chợt hiểu ra. Bộ xiêm y đỏ rực này, hắn nhận lầm ta là tiểu thư.
Ta không giãy giụa, không phản bác. Nhất Nhất dần dần trưởng thành, những thứ cần thiết càng ngày càng nhiều, nếu Phùng gia gia không tìm ra bộ hạ cũ của Quý gia, bằng chức viện sử của gia gia và một cung nữ như ta sao có thể đưa Nhất Nhất xuất cung được? Cố Nghiên Lâm, Ân Kỳ, Vân Tấn Ngôn, những kẻ thù lượn qua lượn lại trước mắt ta hằng ngày, ta hận.
Tựa vào ngực Vân Tấn Ngôn, ta bắt chước âm điệu của tiểu thư gọi hắn: Tấn Ngôn.
Đêm đó, bộ xiêm y đỏ rực của ta bị hắn xé sạch, đêm đó ta đã học được nụ cười dối trá, đêm đó Chu Diêu sống mười lăm năm không còn tồn tại nữa.
Ngày hôm sau, Vân Tấn Ngôn khinh thường nhìn ta, không nói tiếng nào. Sau khi hắn rời đi, ta tự cho mình hai bạt tai, những giọt lệ lâu lắm chưa xuất hiện lại trào dâng.
Ta trở thành nữ tử trong hậu cung, người Quý gia còn sống sót duy nhất. Từ đó về sau, lời đồn trong cung không ngừng không nghỉ, có người nói ta được sủng ái bởi vì tiểu thư, Hoàng thượng yêu ai yêu cả đường đi. Cũng có người nói tai họa của Quý gia cũng nhờ công ta, vì vậy ta mới có được thánh sủng.
Thật ra cái gọi là thánh sủng cũng chỉ là chuyện cười.
Ta bảo Vân Tấn Ngôn trùng tụ lại Hồng Loan điện, hắn đồng ý, đổi tên thành Đào Yểu điện. Trước mặt mọi người, ta và hắn ân ái vô cùng, hắn vô cùng sủng ái ta. Sau lưng mọi người, ta nói lời lạnh lùng với hắn, hắn thăm viếng ta không ngừng.
Thời gian hắn ở Đào Yểu điện thời rất nhiều, nhưng không hề đụng vào ta. Khi thức tỉnh sau cơn ác mộng, ta phát hiện hắn ở bên giường nhìn ta, đôi mắt trống rỗng.
Ta biết hắn không thích Cố Nghiên Lâm, lập ả làm phi cũng có nguyên do. Tiểu thư và ta từng phân tích, hắn tỏ vẻ sủng ái ả ta chỉ để lợi dụng mà thôi.
Cố Nghiên Lâm rất thông minh, nhưng tuyệt đối không thể đoán ra quan hệ giữa ta và Vân Tấn Ngôn. Ả thử thăm dò, từng bước đến gần ta, thỉnh thoảng giở trò làm khó ta. Ta giả vờ ngu ngốc chịu đựng, mặc ả khích bác mối quan hệ của ta và số ít các phi tần. Cho đến một lần, ta ý thức được ả muốn giết ta.
Cảm xúc bị đè nén hồi lâu bùng nổ trong một đêm, ta trở thành Diêu