Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3374 lượt.

ó màu đỏ sẫm, mồ hôi lạnh tuôn rơi, đó là bệnh trạng xuất hiện mỗi khi trời có sấm sét...
Cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, ta bảo tiểu thư buông tay, ta biết ta sẽ phát bệnh, dẫn Ngự Lâm quân tới, tiểu thư không thể chạy được.
Ta mơ hồ nhớ lại tiểu thái giám đụng phải ta, lúc ấy có một mùi hương kì lạ. Thì ra... Vân Tấn Ngôn đã phát hiện ra...
Khi tỉnh táo trở lại, mặt tiểu thư đầy nước mắt, lòng ta đau xót, càng sợ mình vừa làm lộ thân phận của người. Nếu nói ra rồi, Vân Tấn Ngôn... sẽ không để người đi nữa...
Tiểu thư vì ta van xin Vân Tấn Ngôn, người nói muốn thuốc giải.
Thân thể bắt đầu đau đớn, ta làm lơ, tiếp tục co rúc trong lòng tiểu thư, cố gắng hấp thu hơi ấm cuối cùng. Nhưng khi ngước mắt nhìn ra sau, một mũi tên dài bay tới.
Thân thể không còn sức lực lại có thể lao về phía Vân Tấn Ngôn nhanh hơn ý thức, thân thể ta thể hiện ý thức của ta, ta không muốn hắn chết.
Trên lưng một mũi tên, trước ngực một chưởng, còn trúng độc. Ta nghĩ, ta chết chắc rồi...
Nhưng ta lại sợ hãi, cố gắng mở mắt ra, thấy tiểu thư rơi nước mắt yếu ớt lau đi.
Sức lực dần dần rệu rã, ý thức cũng phai nhòa dần, vậy mà ta vẫn sợ, sợ tiểu thư biết... biết ta yêu Vân Tấn Ngôn, Tam điện hạ một thời...
Gần như dùng hết toàn bộ sức lực, ta muốn nói cho người biết, người ta yêu là thiếu gia...
Trước kia thiếu gia luôn bắt ta gọi tên chàng, không cho gọi thiếu gia, nếu không thì Khúc ca ca cũng được...
Ta không dám, tôn ti vẫn là tôn ti.
Nhưng câu nói cuối cùng, ta nghĩ, gọi thế nào cũng không quan trọng nữa. Cho nên để tiểu thư tin ta, ta nói người ta yêu... là Khúc ca ca...
Nói xong câu đó, toàn thân ta không còn sức lực. Thời khắc cuối cùng, ta nhìn Vân Tấn Ngôn, mỉm cười. Nhìn xem, người ta yêu là Khúc ca ca, ta, không yêu ngươi.






Buổi đêm rét buốt, gió lạnh gào thét, cắt xé làn da như con dao sắc. Lê Tử Hà cố gắng mở to mắt đến mức đau rát, đờ đẫn nhìn Ngự lâm quân bị chém gã ngục khắp nơi. Những giọt máu ấm nóng bắn lên mặt, chạm tới khóe miệng, mùi ngai ngái, hai tay ôm chặt lấn hơi ấm bên cạnh. Nàng nhắm mắt, cố gắng hít thở, tìm kiếm mùi thuốc thoang thoảng trong mùi máu tanh gay mũi. "Tử Hà, ôm chặt." Thẩm Mặc áo đen, tư thái mạnh mẽ, dùng vải đen che mặt, chỉ lộ đôi mắt sắc bén mang ánh sáng chưa từng thấy, lóe lên hàn khí khiếp người, khẽ dặn dò Lê Tử Hà.
Thẩm Mặc một tay cầm kiếm, một tay ôm Lê Tử Hà, đồng hành bên hắn là hơn trăm người mặc áo đen, cũng che mặt cầm kiếm, ngăn cản Ngự Lâm quân, mở đường cho hắn.
Bên tai không ngừng vang tiếng đao kiếm va chạm và tiếng kêu thảm thiết của kẻ bị thương. Lê Tử Hà ghé mắt nhìn thanh kiếm của Thẩm Mặc, màu đỏ tươi, dưới ánh trăng mờ ảo có thể thấy máu nhỏ xuống theo mũi kiếm.
Vân Tấn Ngôn đã sắp xếp quân mai phục ngoài hoàng cung. Có lẽ chuyện quá khẩn cấp, lại không ngờ họ trốn đi theo lối nào, lượng người cũng không nhiều, nên dưới sự giúp sức của mọi người, Thẩm Mặc mang theo Lê Tử Hà đột phá vòng vây mau chóng. Tại rừng cây lân cận hoàng cung có bốn chiếc xe ngựa, nhảy lên một xe, bốn gã phu xe lập tức hét lớn đi theo các hướng khác nhau.
Đường đi xóc nảy mà dường như Lê Tử Hà không hề cảm thấy, chỉ đờ đẫn mở to mắt, cánh tay ôm lấy Thẩm Mặc càng lúc càng siết chặt, tựa đầu lên ngực Thẩm Mặc không rời, thân thể bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Nhưng thật ra nàng học hồi còn là Quý Lê. Có một lần nàng một mình chuồn ra khỏi phủ chơi, trên đường bị mấy tên khất cái vô lại ngăn cản, lấy hết tiền trên người còn chưa nói, lại còn muốn đùa giỡn nàng. Cũng may nàng phản ứng rất nhanh, tuy nói cuối cùng quậy đến mức mặt mày đầy bụi đất, lại còn bị thương, nhưng cũng không để mình chịu thiệt. Vân Tấn Ngôn liền dạy nàng vài thuật phòng thân, bắn tên là nàng mượn cơ hội quấn lấy bắt hắn dạy, về sau nhàn rỗi không có việc gì làm luyện tập trong Quý phủ.
Thẩm Mặc lại nhìn Lê Tử Hà với vẻ nghi ngờ, không hỏi nhiều, chỉ khẽ than: "Mũi tên vừa rồi của nàng, Vân Tấn Ngôn..."
"Không chết đâu." Lê Tử Hà tiếp lời, ba chữ đó bộc lộ nỗi oán hận sâu nặng. Hít sâu một hơi, nàng hơi kiềm chế nói: "Diêu nhi và hắn dù sao cũng là vợ chồng, biết rõ Diêu nhi đưa thuốc giải cho hắn, vậy mà còn không lưu tình..."
Giọng lại hơi nghẹn ngào, đột nhiên cười tự giễu: "Lúc ấy ta giận dữ, quên mất lâu rồi chưa tập bắn tên. Với sức lực đó, mũi tên kia nhiều lắm cũng chỉ đoạt lấy nửa cái mạng của hắn thôi."
"Vậy nàng... vì sao phải dùng tay trái?"
Câu hỏi này của Thẩm Mặc cứ quấn lấy Lê Tử Hà, vì sao lúc ấy lại dùng tay trái?
Thù hận, giận dữ, chỉ muốn trả thù hắn! Không cam lòng rời khỏi hoàng cung, để hắn sống yên ổn nửa đời còn lại như vậy. Lúc ấy nàng đã muốn dùng một mũi tên lấy mạng hắn cho xong mọi chuyện. Dùng tay trái là muốn hắn hiểu rốt cuộc ai là kẻ lấy mạng hắn!
Thẩm Mặc thấy nàng không nói gì, còn mang vẻ u ám hơn, lảng sang chuyện khác: "Ta nhờ thúc phụ đưa Nhất Nhất về Tây Nam trước rồi."
Nhắc tới Nhất Nhất, quả nhiên vẻ mặt Lê Tử Hà dịu hẳn đi, vội đưa mắt