pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3412 lượt.

t phủ dưới mi mắt của lão gia, đưa tiểu thư vào cung.
Mỗi lần vào cung, ta không thể đi theo. Cho nên sau này ta mới biết được vì sao tiểu thư yêu thích tự do lại tìm mọi cách vào bức tường cao đó.
Lần đó không biết tiểu thư lôi hai bộ nam trang từ đâu ra, len lén đưa ta xuất khỏi phủ, đến bên tường thành Vân Đô, ta thấy nam tử kia.
Trường sam trắng tinh thuần khiết, bên hông là đai gấm màu xanh đậm, gắn một khối mỹ ngọc trong suốt. Hàng mày tràn ngập vẻ dịu dàng, lúc thấy tiểu thư, ánh sáng trong mắt đột nhiên tụ lại, gần như làm lóa mắt người bên cạnh.
Về sau tiểu thư nói cho ta biết, đó là Tam hoàng tử. Ta biết, Tam hoàng tử của Vân Quốc có tục danh là Vân Tấn Ngôn.
Ta từ từ lớn lên, tiểu thư cũng ngày càng xinh đẹp. Trên dưới Vân Quốc gần như không ai không biết trong phủ Thừa tướng có một tiểu thư tài sắc vẹn toàn như vậy.
Thật ra thì, thiếu gia còn hấp dẫn ánh nhìn của người khác hơn cả tiểu thư.
Bề ngoài tuấn dật, tính tình ôn hòa, tài hoa hơn người, lại không cao không với tới như người hoàng gia, đánh cắp trái tim của hơn nửa nữ tử sắp gả của Vân Đô.
Thiếu gia rất sủng ái tiểu thư, gần như muốn gì có đó, thích làm đủ loại thơ giễu cợt tiểu thư. Tiểu thư mà giận, chàng lại dùng mọi cách dỗ tiểu thư vui vẻ. Hai người tâm ý tương thông người đối ta đáp, huyên náo vui vẻ.
Mỗi lần đi theo tiểu thư được gặp thiếu gia, ta đều không dám ngẩng đầu lên, chỉ yên lặng đứng sau thêm trà rót nước, nghe chàng cất giọng ôn hòa chơi đùa với tiểu thư. Thỉnh thoảng cảm thấy ánh mắt chàng lướt tới, trái tim ta bắt đầu đập rộn không ngừng.
Không biết từ bao giờ, đối tượng thiếu gia giễu cợt đã từ tiểu thư chuyển sang ta. Mỗi lần bị chàng nói xong hai má nóng lên, liền thấy chàng vui vẻ cười vang, không biết làm sao đành phải tìm cớ vội vã rời đi.
Năm mười một tuổi, lần đầu tiên ta theo tiểu thư vào cung. Khi đó ta nhìn hoàng cung nguy nga lộng lẫy mà trợn mắt há mồm, nghĩ rằng chỉ cần theo tiểu thư nán lại một hồi, liếc mắt nhìn thêm chút là được, nhưng không ngờ nơi này lại trói buộc ta cả đời.
Khi đó tiểu thư chỉ biết có Tam điện hạ, ta thường xuyên chọc người. Cũng không biết từ bao giờ lại thành tiểu thư trêu chọc ta, nói chờ ta nữa lớn lên chút nữa cũng phải xuất giá rồi, phải tìm một người mà ta thương yêu xứng đáng để gả. Lúc đó ta không biết thế nào là yêu, như Tam điện hạ và tiểu thư ư? Ta đặt tay lên trái tim, nếu có một người có thể đối xử với ta dịu dàng như vậy, chắc chắn rất ấm áp. Bất giác trước mắt hiện lên nụ cười của thiếu gia, mặt liền đỏ bừng.
Từ đó về sau, tiểu thư nhận định ta có người trong lòng, nhưng tự ta biết rõ, đây là giấc mộng xa vời. Tiểu thư không coi ta là nô tỳ, nhưng bản thân ta lại không thể tự cho mình cao sang.
Nữ tử Vân Quốc mười bốn tuổi cập kê có thể xuất giá, nam tử mười lăm tuổi có thể cưới vợ.
Thiếu gia mười lăm chưa cưới vợ, tiểu thư mười bốn cũng chưa gả chồng. Năm đó người tới phủ cầu thân gần như giẫm bằng bậc cửa. Ta giễu cợt tiểu thư, mười bốn tuổi không lấy chồng, về sau tái giá không dễ đâu. Dĩ nhiên ta biết, tiểu thư đang đợi, đợi Tam điện hạ tròn mười lăm.
Tiểu thư mười lăm, ta cũng mười bốn. Thiếu gia tới tìm ta thường xuyên hơn, ta càng trốn, chàng càng kiên nhẫn. Chàng nói ta không có dang mạo khuynh thành, nhưng trong cốt tủy lại có sự dẻo dai không nữ tử nào có. Chàng nói ta điềm tĩnh như nước, nhưng không nhu nhược như các nữ tử khác. Chàng nói, chàng muốn lấy ta.
Ta cảm nhận rõ lòng mình đang rung động, nhưng cũng hiểu rõ mình không xứng với thiếu gia, cho dù làm tiểu thiếp, lão gia cũng không đồng ý.
Lão gia là người thế nào, ta không bao giờ nhìn thấu, thỉnh thoảng nghiêm nghị, thỉnh thoảng lại rất rộng rãi, luôn quan tâm chu đáo với tiểu thư và thiếu gia. Trái ngược với tiểu thư nghịch ngợm, thiếu gia luôn nghe lời, ngoại trừ chuyện lấy vợ .
Từ nhỏ ta đã giúp tiểu thư lừa gạt lão gia, cho nên trong mắt lão gia, ta là nô tỳ xảo quyệt không biết lễ giáo, không biết tốt xấu. Nếu không phải tiểu thư vẫn luôn che chở, ta đã bị lão gia đuổi ra khỏi phủ từ lâu rồi. Cho nên lần đầu thiếu gia nói muốn lấy ta trước mặt lão gia, đã bị lão gia phạt đóng cửa suy nghĩ ba ngày.
Ta khuyên thiếu gia, chưa từng có chuyện tiểu thư chưa gả nha hoàn đã lấy chồng, để chàng tạm thời không nói chuyện này với lão gia nữa. Nhưng trong lòng âm thầm cân nhắc, có lẽ lúc trước ta quá quyết tuyệt nên đã khơi dậy lòng hiếu thắng của thiếu gia, thêm chút thời gian nữa, nói không chừng sẽ phai nhạt.
Sóng trước chưa dừng sóng sau lại đến, Hoàng thượng đột nhiên hạ chỉ tứ hôn. Nhưng đối tượng lại là thế tử của Bình Tây vương.
Lão gia và phu nhân rất vui, còn tiểu thư ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Ta hiểu tính tình của tiểu thư, bình thường rất dễ nói chuyện, bề ngoài có vẻ rất dịu ngoan, nhưng thật ra lại bướng bỉnh. Ta nhìn người và Tam điện hạ từ bạn nối khố đến nảy lòng xuân, cuối cùng một lòng ái mộ. Tiểu thư vẫn cho rằng, người đi cầu tứ hôn phải là Tam điện hạ, lại có người nhanh chân giật trước, thậm chí còn ch