Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3356 lượt.

giả bộ! Ra vẻ trịnh trọng như thế cũng chỉ hù dọa Thẩm Ngân Ngân sợ mà thôi, sớm biết mình cũng sẽ nói như vậy! Bây giờ còn hạ lệnh đuổi khách!
"Ừ, vậy ta về phủ trước." Trịnh Hàn Quân trong lòng bất mãn rầu rĩ nói, chậm rãi đứng lên liến nhìn tới Thẩm Ngân Ngân, thấy nàng cười khanh khách chỉ nhìn có mỗi Lê Tử Hà, trong lòng buồn phiền phất tay áo bỏ đi.
Đợi Trịnh Hàn Quân rời đi, Lê Tử Hà mới đóng cửa sổ lại, quay đầu lại nhìn Thẩm Ngân Ngân trịnh trọng nói: "Ngân nhi, có chuyện quan trọng này hôm nay ta nhất định phải nói với muội."






Tính Toán
Trịnh Hàn Quân ở Hoàng cung thì nghênh nghênh ngang ngang, đến khi trở về nhà mình lại là sợ hãi rụt rè, nhanh chân lủi đến hậu viện, rón rén mở của sau ra để lộ một kẽ hở rồi lặng lẽ từ khe hở nhìn qua, ngoại trừ cây râm xanh lá hoa tươi xinh đẹp ra thì không còn gì khác. Không có ai là tốt rồi! Trịnh Hàn Quân vỗ vỗ ngực, thở ra một hơi, vận khí trở người một cái nhảy vào hậu viện, cũng may sáng nay đã cẩn thận an bài, đuổi đi hết thị vệ phụ trách tuần tra vào giờ này.
Trịnh Hàn Quân vỗ vỗ bụi trên người, lần nữa trở lại bộ dáng nghênh ngang, ung dung trở lại phòng của mình.
"Thế nào rồi?"
Vừa mới vào cửa nghe được âm thanh lành lạnh như băng, Trịnh Hàn Quân rùng mình một cái, vội vàng đóng cửa lại nói: "Thẩm y sư, người còn chưa đi?"
"Thảo nào! Thảo nào mấy lần sư phụ tìm đến muội, nhưng lần nào muội cũng không chịu nghe lời người, không ngờ ở bên cạnh còn có người khác. . . ." Thẩm Ngân Ngân nghẹn đến đỏ hai mắt, cũng không biết là bị kích động quá lớn hay là nghĩ đến cái gì khác, hơi có chút hờn tủi nhìn tới Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà vấn lên búi tóc, thản nhiên nói: "Sư phụ tới tìm muội?"
"Ừ." Thẩm Ngân Ngân gật đầu, ấp úng nói: "Là Ngân nhi quá tùy hứng, không chịu nghe lời của sư phụ."
"Bỏ đi, hôm nay biết rõ là được rồi, Ngân nhi, sau này làm việc nhất định không thể tùy tâm mà làm, còn có thân phận của ta, tuyệt đối không được nhắc tới trước mặt bất kỳ ai!" Lê Tử Hà buộc lại tóc đội mũ lên, quay đầu nghiêm túc dặn dò, sau đó khẽ thở dài, đúng là trách lầm Thẩm Mặc rồi, cứ tưởng rằng hắn vốn chưa từng đi tìm Thẩm Ngân Ngân…
Thẩm Ngân Ngân gật gật đầu rầu rĩ ngồi xuống, sau một lúc lâu mới yếu ớt nói: "Ngân nhi gây thêm phiền toái cho sư huynh rồi, thật xin lỗi…”
Thẩm Ngân Ngân luôn luôn cho là mình nhỏ hơn so với Lê Tử Hà, lại còn là con gái nên đúng lý phải càng được nhiều người yêu thương và quan tâm, gặp phải chuyện khó gì liền có sư huynh ra mặt giải quyết, bị sư phụ trách mắng cũng có sư huynh thay nàng gánh vác. Chưa bao giờ có ai đối đãi với nàng như vậy cả, ngay cả người mẹ trong trí nhớ mơ hồ kia hình như cũng chưa từng dung túng nàng như vậy, kể từ khi biết suy nghĩ chỉ một lòng nghĩ rằng, sư huynh chắc là cũng thích mình, có thể vĩnh viễn được sống ở bên cạnh sư huynh như vậy, sẽ là chuyện hạnh phúc biết dường nào.
Nhưng hôm nay nàng mới biết, thì ra sư huynh cũng là nữ tử, cũng là con gái giống như mình nhưng lại hiểu chuyện hơn mình nhiều, thông minh hơn mình. Luôn lặng lẽ đi theo ở phía sau dọn dẹp cục hết diện rối rắm cho mình, trước đó còn tưởng rằng mình đúng đột nhiên trở nên cố tình gây sự, bỗng nhiên cảm thấy mình thật là vô dụng, cũng là nữ tử nhưng chẳng sánh bằng một nửa của sư huynh, tự cho rằng hiểu được cái gì là tình yêu, ngu ngốc chạy vào hoàng cung mang đến không ít phiền toái cho sư huynh nữa …
Lê Tử Hà thấy Thẩm Ngân Ngân hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn lã chã chực khóc, lại càng có chút tự trách làm trong lòng cũng thấy áy náy. Nàng giả trang nam tử, đó giờ chỉ nghĩ để sau này làm việc cho dễ dàng, không suy tính đến việc sẽ ảnh hưởng với Thẩm Ngân Ngân. Ở núi Vân Liễm 3 năm, nàng một lòng học y, vì để tránh phiền toái không cần thiết nên đối với Thẩm Ngân Ngân dù là bất kỳ yêu cầu gì cứ đồng ý là được, nhưng không ngờ ở trong mắt nàng ấy lại biến thành sự yêu thương của nam tử dành cho nữ tử.
"Ngân…” Lê Tử Hà đang muốn lên tiếng an ủi nhưng tiếng gõ cửa đã cắt đứt lời nói kế tiếp của nàng.
Lê Tử Hà vội mang hầu kết vào ra mở cửa, đứng ở bên ngoài chính là Lý ngự y đầu đổ đầy mồ hôi.
"Hây da, Lê Tử Hà, sao ngươi còn đang ở đây? Mau mau đi theo ta!" Lý ngự y nhìn thấy Lê Tử Hà rốt cuộc cũng được thở phào nhẹ nhõm, từ Thái y viện chạy nhanh tới đây nếu không phải cố kỵ đến lễ nghi trong cung, e rằng dù phải liều cả cái mạng già này này của mình, ông cũng phải chạy tới sớm hơn.
"Lý ngự y tìm ta có chuyện gì?" Lê Tử Hà không để ý tới Thẩm Ngân Ngân nữa, đóng cửa phòng đi theo Lý ngự y.
"Hoàng thượng triệu kiến, còn không nhanh lên!"
Lê Tử Hà thầm giật mình, Vân Tấn Ngôn muốn gặp nàng?
"Hoàng thượng triệu kiến, một mình ta sao?" Lê Tử Hà thử dò xét hỏi, chỉ dựa vào mấy chữ viết ngày hôm qua mà gợi lên hoài nghi của Vân Tấn Ngôn? Lê Tử Hà không tin.
"Đương nhiên, nếu không sao ta phải chạy tới nơi xa xôi này?" Trong lời nói của Lý ngự y mơ hồ có chút không cam lòng, ông ở hoàng cung gần mười năm, Hoàng th


Snack's 1967