XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3351 lượt.

không nên tò mò, mọi chuyện phải biết giữ miệng.
"Không cần đa lễ, đứng lên đi." Nghiên phi cười khẽ, phất tay cho Lê Tử Hà đứng dậy, bàn tay phải trắng ngần như ngọc, không có đồ trang sức cũng không có tô vẽ, sạch sẽ nhẵn nhụi vút ngang quang mắt Lê Tử Hà, Lê Tử Hà quét mắt nhìn hai bàn tay mình bởi vì quanh năm đảo thuốc hiện đầy vết chai, thô ráp vàng vọt, lấy cái hòm thuốc đứng lên nhưng vẫn cúi thấp đầu, nam tử không thể tùy ý nhìn thẳng vào Tần phi ở trong cung.
"Bổn cung mệt rồi, Lý ngự y không cần mỗi ngày tới hỏi thăm chẩn mạch, cứ đợi Bổn cung triệu kiến là được." Nghiên phi kéo theo váy dài đi trở lại trên giường êm, cầm lên quyển sách vừa rồi lật xem.
Lê Tử Hà còn chưa vào tới Phúc Tú cung, đã nhìn thấy một màn náo kịch này, một người bị tức đến sắc mặt đỏ lên đi nhanh ở phía trước, một người thì vội vàng sắc mặt trắng bệch, theo ở phía sau không ngừng hô to.
"Các ngươi đang làm cái gì?" Lê Tử Hà nhíu mày, lạnh giọng quát lên. Trong hoàng cung, cho dù có là vương công hoàng thân có quyền thế, cũng không dám huyên náo lớn tiếng như thế, nhìn thái độ mọi người đối với Trịnh Hàn Quân ở Thái y viện lần trước, nàng cũng biết được quyền thế Trịnh Dĩnh những năm qua không hề nhỏ. Nhưng Thẩm Ngân Ngân một không có thân phận, hai có không có chỗ dựa chống lưng, đi theo Trịnh Hàn Quân cứ làm ầm ĩ như thế ai sẽ ra mặt bảo vệ nàng?
Thẩm Ngân Ngân vừa thấy Lê Tử Hà, dừng bước lại thở hổn hển, cười nói: "Sư huynh, huynh đã đến rồi."
Lê Tử Hà gật đầu, ngay sau đó chắp tay nói xin lỗi với Trịnh Hàn Quân: "Sư muội trẻ người non dạ, nếu có gây phiền hà gì đến cho Trịnh công tử, kính mong công tử lượng thứ."
Thường ngày Trịnh Hàn Quân nhìn thấy Lê Tử Hà còn cười hì hì, hôm nay cơn giận tích tụ không tan, nhìn lướt qua tú nữ, thái giám và cung nữ đang vây xem, chỉ "Hừ" rồi phất tay áo quay lại bỏ về Phúc Tú cung trước, mắt nhìn thẳng một hướng, không chút do dự tiến vào căn phòng mà khi nãy Thẩm Ngân Ngân vừa mới đi ra.
"Ngân nhi, một mình muội ở riêng một căn phòng?" Lê Tử Hà vừa vào phòng liền nhìn quanh bốn phía, một gian sương phòng thật lớn, còn có phân chia trong ngoài, ở giữa được bình phong khắc hoa truyền thống ngăn cách, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy một chiếc giường lớn ở bên trong. Cách bố trí tương đối mộc mạc nhưng có vẻ đặc biệt thanh nhã thoải mái, hoài nghi nhìn Thẩm Ngân Ngân hỏi: "Rốt cuộc muội vào cung như thế nào?"
"Hừ!" Không đợi Thẩm Ngân Ngân trả lời, Trịnh Hàn Quân tức giận dựa vào bàn ngồi xuống, trợn mắt liếc nhìn Thẩm Ngân Ngân.
Lòng Thẩm Ngân Ngân chỉ một mực hướng về sư huynh của mình, chẳng thèm quan tâm đến thái độ của Trịnh Hàn Quân, nhưng nghĩ đến chuyện phát sinh mấy ngày trước, vẫn thấy có chút áy náy liếc nhìn sang Trịnh Hàn Quân, nhìn lại vẻ mặt nghiêm túc của sư huynh, mới ngập ngừng nói: "Muội… Muội lấy lệnh bài của Trịnh Hàn Quân…”
"Đó là ngươi trộm không phải lấy! Trộm trắng trợn!" Trịnh Hàn Quân đang muốn châm trà cho mình, nghe được lời nói của Thẩm Ngân Ngân dằn mạnh bình trà xuống kêu cái “cạch”, làm cho nước trà bắn tung tóe văng ra ngoài.
Thẩm Ngân Ngân cũng không phản bác, dùng tay áo cẩn thận lau lau nước trên bàn, lại thật cẩn thận nói: "Thật xin lỗi, ta… Ta chỉ vì vội vã tiến cung, không có lệnh bài…"
"Còn nữa!" Trịnh Hàn Quân cắt ngang lời nói của Thẩm Ngân Ngân, một bàn tay vỗ lên mặt bàn: "Lệnh bài ngươi trộm không phải của ta! Là lệnh bài của cha ta! Là của cha ta đấy!"
Trịnh Hàn Quân mỗi lần nghĩ tới đây trừ bỏ tức giận thì chính là run lẩy bẩy, có trời mới biết nếu cha hắn mà biết hắn làm mất lệnh bài, còn cho người ta dùng tên tuổi của ông để tiến cung, không biết sẽ phải phạt hắn như thế nào!
"Á, trả lại cho ngươi này, thật xin lỗi!" Thẩm Ngân Ngân tự biết đuối lý, lấy ra lệnh bài từ bên hông đưa cho Trịnh Hàn Quân, còn đàng hoàng tử tế cúi người hành lễ.
Tức giận của Trịnh Hàn Quân lúc này mới giảm đi một ít, giật lấy lệnh bài xong trợn mắt nhìn Thẩm Ngân Ngân một cái rồi không thèm nhìn nàng nữa.
Lê Tử Hà vẫn luôn cau mày, không nói một câu, lúc này mới chậm rãi ngồi xuống mở miệng nói: "Ngân nhi, chỉ có lệnh bài, không có khả năng dễ dàng tiến cung như vậy?"
Cho dù là Trịnh Dĩnh quyền thế ngập trời, cũng không thể chỉ dựa vào một lệnh bài rồi bịa đặt giả tạo thân phận tham gia tuyển tú. Thậm chí, chính là trong quá trình tuyển tú Thẩm Ngân Ngân được rất nhiều thuận lợi, không hề có ai gây khó dễ.
Thẩm Ngân Ngân không hiểu sư huynh hỏi vậy là có ý gì, "Muội chỉ lấy lệnh bài của Trịnh Hàn Quân, ngoài ra không có lấy thêm cái gì khác! Thật đó, Ngân nhi chưa bao giờ lừa gạt sư huynh!"
"Muội lấy thân phận gì để tham gia tuyển tú?" Lê Tử Hà dứt khoát trực tiếp hỏi.
Thẩm Ngân Ngân gãi gãi đầu, không hiểu nói: "Lấy thân phận gì? Muội dùng thân phận của mình chứ sao."
"Cô còn có thể có thân phận gì?" Trịnh Hàn Quân khinh thường xen vào nói, cái vấn đề này lúc trước hắn ngược lại không có suy tính, còn tưởng rằng Thẩm Ngân Ngân trực tiếp cầm lệnh bài đi thẳng đến hoàng cung chứ!
Thẩm Ngân