pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3354 lượt.

Ngân vốn đang còn chút áy náy, thấy bộ dáng hắn đúng lý không tha người, cũng không chịu bị yếu thế, liếc hắn một cái bén ngót nói: "Con mắt nào của ngươi thấy ta không có thân phận hả? Ta không có cha dưỡng nhưng còn có thể không có mẹ sinh?"
Trịnh Hàn Quân chưa nguôi tức giận, thấy Thẩm Ngân Ngân lại hô to gọi nhỏ, cười lạnh nói: "Có cha có mẹ có thân phận còn phải đi theo Thẩm Mặc hàng năm ở trong núi sâu rừng hoang? Đúng ra phải vùi ở khuê phòng không bước chân ra ngoài một bước ấy…”
"Cha ta là quận trưởng Tây Nam, mẹ ta là một tiểu thiếp, cha ta ghét bỏ mẹ ta nên ghét bỏ luôn cả ta! Mẹ ta chết đi, ta bị ông ta đuổi ra khỏi nhà, mặt dày mày dạn quấn lấy sư phụ để người thu ta làm đồ đệ được chưa? Ngươi hài lòng chưa?" Thẩm Ngân Ngân mắt không chớp hơi thở không gấp thốt ra một hơi như vậy, nói xong hai mắt ửng đỏ ngồi phịch xuống cạnh bàn hơi tủi thân nói: "Không tin ngươi có thể đi tra hộ tịch, ta vốn là họ Bùi, cha ta nói mẹ ta và ta đều là hàng bồi thường bạc, nên cho ta lấy cái tên như thế, nếu không tin ngươi xem lệnh bài này đi."
Thẩm Ngân Ngân nói xong, từ bên hông gở xuống lệnh bài có ghi danh tính quê quán của tú nữ, mặt trên quả nhiên có viết ngay ngắn ba chữ Bùi Ngân Ngân.
Quận Tây Nam, tên như ý nghĩa, nằm ở hướng Tây Nam Vân Quốc, thuộc quyền cai quản của Bình Tây Vương, là một thành lớn đứng đầu ở Tây Nam. Lê Tử Hà rất ít khi hỏi đến quá khứ của Thẩm Ngân Ngân cùng Thẩm Mặc, bởi vì cảnh ngộ của bản thân, cho nên trong tiềm thức cũng cho rằng Thẩm Ngân Ngân là cô nhi hoặc khất cái được Thẩm Mặc thu lưu, chưa bao giờ nghĩ tới thì ra Thẩm Ngân Ngân cũng có thân phận, hơn nữa còn xuất thân từ Đại gia, là nữ nhi của quận trưởng Tây Nam..…
Tức giận của Trịnh Hàn Quân khi chứng kiến bộ dáng đau lòng của Thẩm Ngân Ngân thì trong nháy mắt tan thành mây khói, vội vàng rót ly trà đưa cho Thẩm Ngân Ngân, "Này, xin lỗi nha! Không phải ta cố ý nhắc tới chuyện thương tâm của cô đâu."
Thẩm Ngân Ngân nhận lấy ly trà, uống một mạch rồi chùi khóe miệng, cười yếu ớt nói: "Ta nào có tức giận, ngươi khẩn trương làm gì, ta mới phát hiện ra, thì ra có một người cha vẫn còn có chút tác dụng, ít nhất có thể vào cung tìm sư huynh."
Lê Tử Hà rũ mắt tránh đi ánh mắt thiết tha của Thẩm Ngân Ngân, hướng về phía Trịnh Hàn Quân chắp tay nói: "Đa tạ Trịnh công tử đã chiếu cố sư muội."
"Ha ha, không cần cảm ơn không cần cảm ơn, ta cũng là buồn không ai cùng ta náo loạn mà!" Một phen ầm ĩ mới vừa rồi, oán khí lúc đầu của Trịnh Hàn Quân cũng đã ném lên chín tầng mây rồi, mấy ngày gần đây đi theo Thẩm Ngân Ngân lang thang khắp nơi dạo chơi, cuộc sống thật đúng là có nhiề thú vị. Nghĩ lại đến việc Thẩm Ngân Ngân vào cung tuyển tú thì trong lòng có chút không thoải mái, nhưng vẻ mặt vẫn như không để ý nhẹ giọng hỏi, "Cô thực sự muốn tuyển tú? Chỉ với tư chất này của cô, sợ là phải chết già ở trong cung rồi, chậc chậc. . . . . ."
"Ta sẽ không làm phi tử, chỉ muốn làm cung nữ thôi!" Thẩm Ngân Ngân liên tục xua tay.
"Cô ngốc thật hay là giả ngốc đó? Cung nữ trong cung, hơn phân nửa không được tuyển chọn làm tú nữ thường là không có gia thế, không bối cảnh diện mạo tài nghệ lại không xuất chúng, nếu thân phận cô đã là nữ nhi của quận trưởng Tây Nam, coi như tướng mạo xấu xí cũng không trở thành cung nữ được." Trịnh Hàn Quân liếc Thẩm Ngân Ngân một cái, ra vẻ vô tình nói.
Thẩm Ngân Ngân không tin, la ầm lên: "Ông ta đã sớm quên nữ nhi này rồi, ta cùng ông ta không có quan hệ."
"Hắn quên nhưng Hoàng thượng không quên, hoặc là ban đầu có lẽ cô không nên dựa vào thân phận Bùi Ngân Ngân này để tiến cung."
"Không phải đâu?" Thẩm Ngân Ngân nghe Trịnh Hàn Quân nói như vậy cảm thấy hai mắt muốn biến thành màu đen, nàng đâu có muốn làm nữ nhân ở hâu cung, nhiều người như thế chỉ tranh giành một trượng phu, còn thỉnh thoảng đấu cho ngươi chết ta sống, trời ạ trời ạ, Thẩm Ngân Ngân đứng bật dậy: "Xong rồi, xong rồi! Trịnh Hàn Quân! Tại sao ngươi không sớm nói cho ta biết?"
Trịnh Hàn Quân vô tội nói: "Cô chỉ hỏi ta quá trình tuyển tú, chứ đâu có nói về thân thế của cô, càng không có nói cho tôi biết là cô muốn tham gia tuyển tú."
"Trước đó cũng đâu có ai nói với ta những thứ này." Thẩm Ngân Ngân cúi đầu lầu bầu, đem hy vọng cuối cùng đặt ở trên người Lê Tử Hà, cầu giúp đỡ nhìn tới nàng: "Sư huynh…”
Lê Tử Hà mỉm cười lắc đầu: "Ngân nhi đừng sợ, tạm thời muội hãy ở lại trong Phúc Tú cung này, nhớ kỹ những lời mà ta đã từng nói với muội, gặp chuyện không thể kích động khinh thường, thận trọng từ lời nói đến việc làm, đến lúc đó sư huynh sẽ nghĩ biện pháp giúp muội xuất cung."
"Thật sao? Quả nhiên chỉ có mỗi sư huynh là chu đáo!" Thẩm Ngân Ngân cười ngọt ngào, thật giống như từ tận đáy lòng trào ra.
Lê Tử Hà nhíu mày tránh đi ánh mắt của nàng, nhìn về phía Trịnh Hàn Quân nói: "Tử Hà còn có chút chuyện muốn căn dặn với sư muội, cảm phiền Trịnh công tử có thể ra ngoài trước hay không?"
Trịnh Hàn Quân vẫn cảm thấy Lê Tử Hà không thể có chủ ý hay gì, bộ dáng khí định thần nhàn kia nhất định là chỉ