Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3355 lượt.

ượng cũng chưa từng triệu kiến riêng lần nào, còn Lê Tử Hà mới vào cung mấy ngày thì sao? Nghiên phi nương nương đặc biệt căn dặn bảo hắn đưa thuốc cũng không sao, hiện tại ngay cả Hoàng thượng cũng giống như thay đổi cách nhìn đối với hắn. Tuy rằng hắn đi theo mình cũng coi như là một nửa đồ đệ của mình nhưng trong lòng vẫn còn có chút không phục.
"Lý ngự y, Phùng đại nhân còn ở trong viện?"
"Không có ở đây, sáng sớm hôm nay đã đi đến phủ Chân ngự y rồi, bệnh lần này của Chân ngự y, coi bộ là không nhẹ à…"
Lê Tử Hà im lặng theo sát bước chân của Lý ngự y, trong đầu không ngừng suy nghĩ, Nghiên phi đối với mình đặc biệt, Vân Tấn Ngôn lại càng đặc biệt chọn thời điểm Phùng Tông Anh không có ở đây để triệu kiến, chuyện đêm qua nhất định là đã dẫn tới sự chú ý của hắn rồi. Đây không phải là cục diện nàng muốn, hiện tại nàng chỉ là một y đồng nho nhỏ, thân phận vô cùng thấp kém, không thể thành sự, cạm bẫy đầy rẫy phát sinh trong hậu cung này, nếu khiến người khác chú ý quá mức, chỉ cần sơ ý một chút sẽ phải trả giá bằng cái mạng.
Báo thù không thành, lại còn mất luôn cả mạng?
A, Lê Tử Hà cười lạnh, siết chặt độc dược vẫn giấu ở trong tay áo, cho dù hiện tại có bảo nàng đi chết, nàng cũng không cho phép Vân Tấn Ngôn được một mình ở trên đời này hưởng lợi ung dung sung sướng!
"Ngươi tự mình vào đi, lời vô nghĩa ta không nói nhiều, quy củ trong cung ngươi nên biết rõ ràng, ta ở bên ngoài chờ ngươi." Lý ngự y vỗ vỗ vai Lê Tử Hà, diện thánh là chuyện tốt, nhưng nếu khiến chọc thánh nổi giận…
Lê Tử Hà gật đầu, thực ra không cần Lý ngự y dẫn nàng tới đây, con đường này, sợ là không ai quen thuộc hơn bản thân nàng.
Cần Chính Điện, cũng giống với thư phòng của Hoàng thượng, sau khi Vân Tấn Ngôn vào triều sẽ ở lại nơi này phê duyệt tấu chương, xử lý chính sự. Ngày trước Quý Lê vẫn thường ở lại trong điện cùng với hắn, hắn duyệt tấu chương thì nàng đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mắt nhìn nhau, sóng mắt lưu chuyển, tình cảm ngọt ngào đều lan tỏa ra trong không khí len lỏi vào tận trong xương cốt…
Sau khi Lê Tử Hà được công công chủ sự thông báo liền trực tiếp đi vào, trong điện cũng không có bao nhiêu thay đổi, ba lư hương ở chính giữa, khói nhẹ lượn lờ, đinh vấn hương, hoán cận hương, thấm ninh hương thượng hạng hòa lẫn vào nhau, không những làm tỉnh táo an thần, còn rất dễ ngửi. Trừ những thứ đó ra, trong điện trống trải yên tĩnh, chỉ có bàn đọc sách rộng lớn phía bên phải được gấm bố màu vàng rực rỡ phủ lên mặt, phía trên còn sắp xếp ngay ngắn từng hàng tấu chương.
Lê Tử Hà cúi đầu, bước chân bình tĩnh chậm rãi tiến lên, quỳ xuống hành lễ nói: "Nô tài Lê Tử Hà, tham kiến Hoàng thượng, Vạn Tuế, Vạn Tuế, Vạn Vạn Tuế!"
Vân Tấn Ngôn vẫn còn mặc triều phục chưa thay ra, bút son trong tay hơi dừng lại, ngẩng đầu liếc nhìn Lê Tử Hà để bút xuống, đóng lại cuốn sổ nhỏ rồi trầm giọng nói: "Bình thân."
Lê Tử Hà đứng dậy, cúi đầu đứng sang bên phải, dây thần kinh khắp người đều đang co rút liên hồi, trong đầu như có một sợ dây càng kéo càng căng, không biết Vân Tấn Ngôn triệu riêng nàng là vì cái gì, cũng không biết kế tiếp hắn sẽ nói những gì, thời gian chờ đợi đột nhiên trở nên dài dằng dặc, trong hô hấp lúc sâu lúc cạn đều là tư vị của thời gian, cùng một lúc chính là ba mùi hương mà Quý Lê quen thuộc, song song đó là hơi thở cung đình mà Lê Tử Hà chán ghét nhất.
Vân Tấn Ngôn nhìn Lê Tử Hà một hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói: "Ngươi có biết hôm nay trẫm triệu kiến, là vì chuyện gì không?"
"Nô tài ngu độn, không dám ngông cuồng suy đoán quân tâm!" Lê Tử Hà bỗng chốc quỳ xuống, hai đầu gối dập trên mặt đất phát ra tiếng kêu thật lớn, người ngoài nhìn vào có vẻ như bởi vì diện thánh mà sợ hãi, chỉ có bản thân nàng mới biết, đó là nang đang dùng sự đau đớn để nhắc nhở cho mình tỉnh táo, dùng giọng nói không hề có một chút cảm xúc nào để trả lời.
Đối với phản ứng của Lê Tử Hà, Vân Tấn Ngôn hơi nhíu mày, cũng không cảm thấy quái dị, cũng không có ý gọi nàng đứng dậy, rồi nói tiếp: "Những lời nói của Phùng viện sử tối hôm qua, ngươi nghe có thể hiểu được gì không?"
"Nô tài không hiểu!" Lê Tử Hà khẳng định trả lời, Thẩm Ngân Ngân nghe không hiểu, không lý nào nàng nghe lại hiểu.
"Ngươi là đồ đệ của y sư Thẩm Mặc?"
"Vâng."
"Tú nữ đêm qua cùng ngươi có quan hệ ra sao?"
"Là sư muội nô tài."
"Cả hai cùng lúc vào cung…..Thẩm Mặc sai khiến sao?"
"Không phải!" Lê Tử Hà không chút do dự phủ nhận, đầu cúi xuống thấp hơn, vào cung vốn là chuyện của mình nàng, nhất định không thể liên lụy tới Thẩm Mặc, vội vàng giải thích: "Nô tài thật lòng muốn ở lại trong cung đảm nhiệm chức ngự y để phục vụ cho triều đình, vì vậy xuống núi vào cung. Sư muội tuổi nhỏ vô tri, đi xuống núi tìm nô tài, cho rằng chỉ cần tham gia tuyển tú nữ là có thể được ở lại trong cung làm cung nữ."
Vân Tấn Ngôn trầm mặc hồi lâu, không biết là tin hay không tin, lại mở miệng hỏi: "Chữ viết đó cũng là do Thẩm Mặc dạy ngươi?"
"Không phải, là Phùng viện sử dạy." Lê Tử Hà thầm giật mình, Vân Tấn Ngôn hỏi