XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3393 lượt.

g gọi, Lê Tử Hà vẫn không đáp lại. Phùng Tông Anh thở dài, vết thương đau đớn chắc rằng cả đêm không ngủ được, cũng không biết hắn xử lý vết thương thay y phục ra sao nữa, đúng là sơ sót của mình. Nghĩ tới đây, Phùng Tông Anh vươn tay chọn một sợi râu bạc không dầy không mỏng, giật mạnh ra. Nợ người ta, nhổ râu mép bị đau sẽ nhớ mãi không quên. (đạo lý này thật mới mẻ)
Cơn đau này khiến Phùng Tông Anh chợt nghĩ đến, đêm qua lục soát được hoa Túc Dung trên người một tú nữ. Tú nữ này là sư muội của Lê Tử Hà, vậy cũng biết cách giải độc chứ?
Nghĩ đến đây, Phùng Tông Anh không lo ngại nữa, đặt tập giấy xuống rồi rời đi.
Lê Tử Hà nghe tiếng bước chân rời xa mới mở mắt, thấy thức ăn và bát thuốc trên bàn hốc mắt nong nóng. Vẫn còn người nhớ tới mình......
Vừa rồi giả bộ ngủ say, cũng vì không muốn đối mặt với Phùng Tông Anh, không muốn mở miệng giải thích vết thương trên lưng, không muốn trả lời câu hỏi của Phùng Tông Anh. Trước khi Thẩm Ngân Ngân rời khỏi hoàng cung, nàng sẽ không nói phương pháp giải độc.
Mặt trời lặn, ánh sáng trong phòng lại tắt dần. Cả ngày cứ trôi qua như thế, Lê Tử Hà vẫn nằm lỳ trên giường không muốn dậy ăn cơm bởi vì người nàng đợi còn chưa tới.
Cho đến khi cửa được đẩy ra một lần nữa, Lê Tử Hà ngốc đầu dậy, quả nhiên thấy Nghiên phi mặc áo vải trắng toát, đi theo phía sau còn có Tiểu Quất đang dáo dác nhìn xung quanh, dè dặt cẩn thận bước vào phòng.
Lê Tử Hà vực người dậy, muốn xuống giường hành lễ, lại được Nghiên phi dịu dàng ngăn lại: "Lê y đồng không cần đa lễ, cứ nằm đó cũng được."
"Tạ ơn nương nương ưu ái."
"Vết thương của Lê y đồng......Đã khá hơn chưa?" Nghiên phi ngồi xuống cạnh bàn, sắc mặt có chút sầu lo khẽ khàng hỏi.
"Khá hơn rồi, tạ ơn nương nương quan tâm." Lê Tử Hà giữ hơi cố gắng đáp lớn tiếng.
"Lê y đồng đừng khách khí như vậy, nếu không phải vì ta.....Y đồng cũng không phải chịu khổ thế này, haiz......" Nghiên phi buồn bã nhìn Lê Tử Hà, nháy mắt với Tiểu Quất.
Tiểu Quất vội lấy một chung canh và một bình sứ nhỏ màu nâu từ giỏ trúc ra.
"Canh sinh yên này giúp vết thương nhanh chóng lành lại, thuốc trong bình là hủ linh phấn thượng hạng ở quận Tây Nam tiến cống, rất có lợi cho vết thương trên lưng Lê y đồng. Nếu không chê, xin hãy cất đi." Nghiên phi mỉm cười, ánh mắt nhu hòa dịu dàng nói với Lê Tử Hà.
"Tử Hà vô cùng cảm kích nương nương ưu ái!" Lê Tử Hà nhìn vào mắt Nghiên phi, thành khẩn nói.
Nghiên phi chợt khẽ thở dài một tiếng, ngân nga kéo dài, tựa như vướng vất u sầu vô tận, dừng một lúc lâu mới lên tiếng: "Lê y đồng vừa mới vào cung đã gặp phiền toái không ngừng, tuy nói ta cũng có một phần trách nhiệm, nhưng.....Haiz, trong hậu cung này, không phải ai ai cũng có thể rút lui toàn vẹn......"
"Nương nương có lời xin cứ nói thẳng, Tử Hà nguyện rửa tai lắng nghe! Tử Hà luôn tự hỏi từ khi vào cung đến nay chưa từng đắc tội với ai, vậy mà lại gặp tai ương liên tiếp, thật sự hoang mang khó hiểu, kính xin nương nương chỉ điểm."
"Aizz.....Điều cấm kỵ của hậu cung này nhiều lắm....Chỉ vì nét chữ kia, e chừng phiền phức về sau chắc rằng sẽ còn tiếp diễn......." Nghiên phi có vẻ âu sầu lo lắng nhìn Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà nhíu mày, không hiểu nói: "Là Phùng viện sử dạy Tử Hà tập viết, Tử Hà thực sự không hiểu tại sao lại gây ra phiền toái như vậy, chữ đó.... ..."
"Có mấy lời ta không nên nói, hôm nay chỉ nhắc nhở Lê y đồng thôi. Dù sao trong hoàng cung này, ngươi không thân phận không chỗ dựa, hôm nay Diêu phi muội muội coi ngươi là cái đinh trong mắt, chỉ sợ ngày nào đó mất hứng liền tìm lý do muốn mạng của ngươi......"
Lê Tử Hà vừa nghe, sắc mặt tái mét, đột nhiên trở người ngồi dậy, quỳ gối xuống đất nói: "Tử Hà vào cung tới nay, chỉ có nương nương lo nghĩ cho Tử Hà, còn phải phiền lòng vì chuyện của Tử Hà. Tử Hà không có gì báo đáp, nguyện sau này mặc nương nương định đoạt."
Nghiên phi thương hại nói: "Ngươi cũng chỉ là một đứa trẻ, nhìn ngươi vô tội bị mất mạng ta cũng không đành lòng, nhưng nếu đi theo ta.....Ngươi đã nghĩ thông suốt chưa?"
"Tử Hà chịu hình không ai hỏi chăm sóc, duy chỉ có nương nương nhớ đến còn hạ mình tới thăm. Từ nay về sau, nếu có thể giúp gì được cho nương nương, Tử Hà muôn lần chết cũng không chối từ!"
Lời lẽ của Lê Tử Hà vô cùng kiên định, ánh mắt thản nhiên không gợn sống quỳ dưới đất không hề do dự cao giọng nói.
Vẻ thương hại trong mắt Nghiên phi hóa thành sương mù tiêu tán, dường như còn lộ vẻ vui thích, cười tươi nói: "Lê y đồng yên tâm, có bổn cung ở đây, nhất định không để cho ngươi chịu ấm ức thêm nữa đâu."
"Tạ nương nương ân điển!" Lê Tử Hà cố chịu đau, dập mạnh đầu một cái, khóe thoáng nhếch nụ cười nhẹ. Giúp người khi gặp nạn dĩ nhiên cũng chỉ là thêu hoa trên gấm, điều Nghiên phi mong đợi chính là cơ hội này, lúc mình cảm thấy cô độc vô vọng sẽ đưa tay ra cứu nàng thoát khỏi cơn dầu sôi lửa bỏng. Dù là ai đi nữa cũng sẽ vô cùng cảm kích ân huệ này. Đáng tiếc, nàng là Lê Tử Hà và cũng chính là Quý Lê.
Bước đi bước đầu tiên cuối cùng cũng có thể hoàn thành rồi,