XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3434 lượt.

g chờ Tiểu Ngô lên tiếng, một kẻ trong số đó giữ bả vai Tiểu Vũ, "soạt" một tiếng, lớp áo vốn đã cũ rách lại càng nát bươm, Tiểu Ngô hô to: "Tất cả các ngươi cút ngay cho ta!"
"Ha ha, trong ngôi nhà này chỉ có một bé gái, lão tử muốn tìm thú vui, tiểu tử nhà ngươi cút ngay cho ta mới phải!" Kẻ đó trợn mắt nói với Tiểu Ngô.
Tiểu Ngô nhanh chóng vọt tới giữa đám bọn họ, không đợi mọi người phản ứng đã giơ chân đá vào bụng kẻ đó. Kẻ đó bị đau, buông tay khiến Tiểu Vũ ngã xuống đất, Tiểu Ngô chắn trước mặt cô bé hét lớn: "Không cho các ngươi ức hiếp muội ấy!"
Đang buổi ban trưa, trong tạp viện chỉ còn mấy người họ. Giọng của Tiểu Ngô vang vọng, khiến mấy người sửng sốt một hồi, định tiếp tục ra tay.
Tiểu Ngô chưa kịp suy nghĩ nên làm gì, tay cậu chợt lạnh, nghe thấy một tiếng hét rồi bị kéo chạy đi. Khi phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện mình đã theo Tiểu Vũ chạy xa khỏi tạp viện.
Mùa hè nóng bức, mồ hôi rơi xuống đất từng giọt. Tiểu Ngô ngồi dưới tán cây trong ruộng ngô đồng râm mát, liếc nhìn Tiểu Vũ đang tựa vào thân cây nhắm mắt thở dốc. May là trong ngoại y còn một lớp áo, may là hôm nay về sớm, may là họ trốn ra được. Thở dài một hơi, Tiểu Ngô dịch tới bên cạnh Tiểu Vũ, nghĩ đến vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi của nó lòng chùng xuống. Vẻ mặt đầu tiên mà nó có lại là vẻ sợ hãi.
Tiểu Ngô nắm lấy tay áo, giơ tay lên, định lau mồ hôi cho Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ đột nhiên tránh ra, mở mắt, thấy là hắn thì lại nhắm mắt, tựa vào cây ngô đồng, hơi thở dần dần ổn định.
Tiểu Ngô nhẹ nhàng lau trán cho con bé, từ trên xuống dưới, cẩn thận lau mồ hôi, và bụi bẩn chẳng biết dính từ lúc nào, cất giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Sau này muội giả làm con trai, đi cùng ta, ta sẽ bảo vệ muội!"
Lông mi dài của Tiểu Vũ rung rung, cuối cùng không mở mắt ra nữa, cũng không mở miệng trả lời.
Lau mồ hôi cho Tiểu Vũ, một cơn gió nhẹ thổi qua, Tiểu Ngô cầm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của Tiểu Vũ, khẽ thở dài rồi nói: "Tại sao muội không nói chuyện vậy?"
Trả lời cậu bé, vẫn chỉ là sự lặng im.
Tiểu Ngô mang Tiểu Vũ rời khỏi tạp viện đó, cuối cùng có thể tìm được một gian nhà bỏ hoang cũ kỹ ở Thành Nam, trong gian nhà có một cây ngô đồng vô cùng tươi tốt. Hai người ở lại đó, Tiểu Vũ lại càng tĩnh lặng hơn.
Nhưng mà, tĩnh lặng còn tốt hơn vẻ lạnh lẽo trước kia. Tuy nó vẫn không nói lời nào, vẫn thường xuyên cả đêm không ngủ, vẫn không thích cậu bé kia theo mình ở mọi lúc mọi nơi, nhưng dù sao thỉnh thoảng nó cũng có sắc mặt khác, ví dụ như nụ cười nhạt khiến cậu bé cảm thấy phấn khởi.
Mỗi lúc như vậy, Tiểu Ngô bất giác nở nụ cười tươi với nó, nhưng cậu bé chưa từng biết, trong mắt một người, nụ cười này là thứ tinh khôi nhất trên đời.
Ngày qua ngày, Tiểu Vũ vẫn tĩnh lặng như thế, Tiểu Ngô cũng nghĩ ra được cách khiến cô bé vui vẻ. Hát hí khúc, diễn đoạn kịch. Dưới cây ngô đồng kia, ánh mắt Tiểu Vũ dần dần lóe sáng, tiếng cười của Tiểu Ngô càng vang xa. Lá rơi vàng óng ánh, hai bóng dáng nương tựa vào nhau trở thành ngọn bút nồng đậm nhất mùa thu đó. Tiếng ngân nga vang vọng trong gian nhà hằng đêm là giai điệu đẹp nhất mùa thu đó.
"Mưa rơi đồng ngô, Trú dưới tàng cây, Phụ mẫu vứt bỏ, Ngô bảo vệ ngươi.....Ngô đồng và mưa, Trú dưới tàng cây, Phụ mẫu vứt bỏ, Ta bảo vệ ngươi......"
"......"
Những ngày ở gian nhà này, bình yên như mặt nước phẳng lặng. Tiểu Ngô thường nghĩ, nếu có ngày có thể nghe Tiểu Vũ gọi tên mình, cuộc đời ăn mày này cũng thật đáng giá.
Mùa đông năm Vạn An thứ tư, Vân đế đột nhiên ra lệnh đuổi hết ăn mày ra khỏi Vân Đô, Tiểu Ngô lo lắng không thôi, rời đi không được mà không rời đi cũng không được. Nếu rời đi, đến nơi khác nhất định sẽ bị ức hiếp, nhưng nếu không rời đi, về sau phải sinh tồn ở Vân Đô thế nào?
Khi Tiểu Vũ nghe thấy hai chữ Vân đế thì khẽ nâng mí mắt lên, rồi tiếp tục im lặng không nói gì. Tiểu Ngô biết nó không muốn đi, gia gia duy nhất được chôn cất ở đây. Thật ra thì mình cũng không muốn đi, ở Vân Đô, mình còn có thể cùng Tiểu Vũ ra khỏi thành lên núi hái chút thảo dược bán lấy tiền. Nếu đi nơi khác, chẳng lẽ hằng ngày đều phải ăn xin ở đầu đường xó chợ? Huống chi, trời rét đất lạnh, e rằng còn chưa tới thành trấn xứ người, đã chết rét trên đường rồi....
Đã như vậy thì không đi nữa!
Gian nhà vốn trống rỗng, trong một đêm náo nhiệt hẳn lên. Có rất nhiều tên ăn xin không muốn rời đi, không biết tìm tới đây kiểu gì. Tiểu Ngô vốn tốt bụng, cho từng người ở lại, dọn phòng cho họ.
Ánh trăng đêm đó sáng ngời, rắc lên mặt tuyết ánh sáng óng ánh. Tiểu Ngô nằm bò trước cửa sổ, nhìn đám ăn mày co ro vì rét lạnh, thở dài nói: "Về sau nếu ta có nhiều tiền, nhất định sẽ chia cho những tên ăn xin trong gian nhà này một ít!"
"......"
"Tiểu Vũ, muội có bằng lòng không?"
"......"
"Tâm nguyện lớn nhất của ta, chính là mọi người trong gian nhà này đều có thể cười vui vẻ." Dĩ nhiên, tâm nguyện cực kỳ lớn nhất chính là muốn nghe muội nói chuyện....
"......"
"Tiểu Vũ, ngày mai Hoàng thượng ra ngoài đi tuần, còn mang theo phi tử, thảo nào gấp rút đu