Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343436
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3436 lượt.
cũng là lựa chọn không tồi.
Đang cân nhắc xem trời mưa đi đâu tìm cái ăn đây, bỗng liếc thấy trong hẻm nhỏ có một bóng dáng gầy yếu, cuộn tròn trong góc, run lẩy bẩy thì khựng bước lại. Đôi mắt tinh khôi của thiếu niên thoáng vẻ thương hại, vừa níu chậm bước chân, vừa do dự nghiêng đầu sang, muốn xem dáng vẻ của đứa bé nằm dưới đất.
Đứa bé mặc chiếc áo rách nát, đầu tóc rối bời, cố gắng rúc mình vào trong góc, muốn tránh khỏi những giọt mưa chát chúa, vùi đầu giữa hai cánh tay, không thấy rõ dáng vẻ.
"Ngày thứ hai sau khi ngươi ra khỏi thành. Gia gia nó đưa tới, lúc mới đến còn hoạt bát vui vẻ, nhưng mới được hai ngày đã lăn ra bệnh. Ngươi cũng biết, những kẻ như chúng ta lấy đâu ra bạc thăm bệnh, nhiễm phong hàn thì chỉ còn biết chuẩn bị xuống mồ. Gia gia nó khóc nói là tôn nữ bảo bối bị thế này nên phải ôm nó ra đường xin tiền....Không xin được đồng nào cũng chẳng hề gì, nhưng chẳng hiểu sao lại bị đánh cho một trận, trở lại không bao lâu liền tắt thở. Tối hôm qua con bé này chợt tỉnh lại, cứ ngu ngu ngơ ngơ, nhìn thi thể gia gia không khóc cũng không náo, ngơ ngác ngồi suốt cả đêm, sáng sớm hôm nay nhân lúc mưa nhỏ, không biết hơi sức từ đâu ra mà tự mình kéo gia gia ra ngoài chôn cất, rồi không thấy bóng dáng đâu nữa, bây giờ được cháu cõng về...."
Tiểu Ngô càng thương xót, lấy ra chút thảo dược tìm được trên núi ngoài thành, đang định bán kiếm chút ngân lượng. Bỏ đi, không thể thấy chết mà không cứu được.
Thảo dược cũng không trị đúng bệnh, tác dụng không quá rõ ràng, nhưng đứa bé kia cũng dần dần khỏe hơn. Tiểu Ngô thầm vui mừng, mình vừa cứu được một mạng đó.
"Này, muội tên là gì thế?" Tiểu Ngô thấy cô bé ngồi dậy, tiến tới hào hứng hỏi.
Đứa bé ngẩng đầu nhìn thiếu niên, ánh mắt trống rỗng, hoang mang không cảm xúc, không nói lời nào.
Tiểu Ngô chỉ cảm thấy toàn thân nó tản ra nỗi tuyệt vọng, nghĩ đến gia gia cô bé vừa mới qua đời, cười ngượng ngùng rồi ngồi xuống bên cạnh cô bé nghiêm túc nói: "Đừng sợ, dù làm ăn xin cũng không có ai dám ức hiếp chúng ta đâu."
Đứa bé rũ mí mắt xuống, hàng mi dài như nửa chiếc quạt che phủ trước mặt. Nó vẫn không nói gì, lát sau nằm xuống đống rơm rạ, quay lưng đi ôm gối co tròn, cứ như lại ngủ thiếp đi.
Tiểu Ngô thở dài bất đắc dĩ. Khúc mắc trong lòng, muốn cởi bỏ, không phải là chuyện ngày một ngày hai.
"Này, ăn đi." Tiểu Ngô đưa cho đứa bé một chiếc màn thầu mới nhặt được, lột lớp bẩn bên ngoài, hơi nguội chút nhưng vẫn có thể ăn được.
Đứa bé kinh ngạc nhìn chiếc màn thầu, không nói lời nào, không nháy mắt, không vươn tay. Tiểu Ngô cười lùng túng: "Cái này thật ra thì...."
Không chờ thiếu niên nói hết lời, đứa bé vươn tay, nhận lấy bánh màn thầu nhét vào miệng. Lời nói chưa ra khỏi miệng của Tiểu Ngô chuyển thành nụ cười vui mừng, dịu dàng nói: "Ta là Mộ Phiên Ngô, cái tên này có êm tai không?"
Đứa bé rũ mắt không đáp.
Tiểu Ngô cười vô vị, lại nói: "Muội gọi ta là Tiểu Ngô là được. Còn muội, nói cho ta biết muội tên là gì, được không?"
Đứa bé quay mặt đi, đứng dậy, đưa lưng về phía Tiểu Ngô, để lại cho cậu một bóng lưng, càng đi càng xa.
Tiểu Ngô thở dài. Cậu bé biết đứa nhỏ này không bị câm, nhưng kể từ khi gặp nó trừ khi mang bệnh kêu khóc trong mộng, thì không thấy nó mở miệng nói một lời. Ban đêm tỉnh lại thường thấy nó ngồi trong góc, có lúc ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ, có lúc ngẩn ngơ nhìn chằm chằm xuống đất, u ám đến mức đôi mắt không còn ánh sáng. Tiểu Ngô đã thử cả đêm không ngủ, ngồi nhìn thấy nó cả đêm vẫn mở to mắt, không nhúc nhích.
Tiểu Ngô nghĩ thầm: Chỉ cần con bé chịu nói chuyện, chịu mở miệng nói chuyện, sẽ được tốt dần lên.
Nhưng có thể khiến con bé nói chuyện được, e rằng phải cần một khoảng thời gian nữa. Tiểu Ngô muốn đặt tên cho nó, nghĩ tới nghĩ lui, nếu gặp được nó trong ngày mưa, vậy cứ gọi nàng là Tiểu Vũ đi. Lúc đầu con bé không chịu nhưng dần dần hình như đã quen, nhưng vẻ mặt vẫn hờ hững, không khóc không cười, không vui không giận, nếu không ai để ý tới, nó có thể ngồi cả ngày không ăn không uống cũng không động đậy.
Ngày nào Tiểu Ngô cũng kéo cô bé đi theo sau lưng, rất sợ bị mọi người ở đây ức hiếp. Lòng người lúc ấm lúc lạnh, ở đâu cũng vậy mà thôi. Đám ăn xin tuy nói ở cùng một chỗ, nhưng thường ngày đều là ai lo việc người đấy, không ai có lòng có sức chăm sóc thương hại kẻ khác, thậm chí thường xuyên xảy ra chuyện đánh nhau tranh giành đồ ăn.
Tiểu Ngô vốn là người nhiệt tình, chỉ cần đủ khả năng sẽ giúp đỡ người khác, vì vậy trong tạp viện rất ít người đến gây phiền toái. Tuy nói Tiểu Vũ không thích đi theo cậu bé lắm, nhưng nó còn nhỏ như vậy, lại còn là con gái, chỉ một thân một mình e rằng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Những lo lắng này cũng không vô lý. Ngày hôm đó, Tiểu Ngô mới ra ngoài một buổi sáng, trở lại thấy tạp viện yên tĩnh đến kì dị, vội bước vào, liếc nhìn năm ba tên ăn xin lớn nhỏ vây kín Tiểu Vũ. Mấy tên đó cười xấu xa, Tiểu Vũ quật cường đứng chính giữa, mím chặt môi, ngẩng đầu liếc mắt nhìn từng người, trong hai mắt là vẻ không chịu yếu thế. Khôn