Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3432 lượt.

được ra hai vị thuốc trong Nghiên Vụ điện. Đối với Lê Tử Hà mới vào cung không lâu, nhất định đã biết tùy mặt gửi lời, xem thời xét thế.
"Thần chỉ nói thật mà thôi." Lời nói của Lê Tử Hà thận trọng thành khẩn. Thật ra sau một thoáng hốt hoảng vụt qua, Vân Tấn Ngôn đã biết nàng cố ý đẩy Nghiên phi xuống nước!
Kể từ khi nghe Nghiên phi nói Vân Tấn Ngôn buông lời ai sinh hoàng tử trước, người đó sẽ cai quản hậu, nàng đã ý thức được hắn muốn hai phi tranh đấu.
Hôm nay nàng đứng ngoài cuộc, hơn nữa còn hiểu rõ Vân Tấn Ngôn, chợt nhận ra mức độ nghiêm trọng cửa sự việc. Diêu phi không có bối cảnh, không có thế lực chống đỡ trên triều, nhờ vào sự thiên vị của Vân Tấn Ngôn mà leo lên vị trí phi tử đã đến cực hạn rồi. Bây giờ để nàng mang long chủng, dù sinh ra hoàng tử cũng không thể lên ngôi Hoàng hậu. Tiếc rằng Nghiên phi thông minh cả đời lại hồ đồ một khắc, bởi vì đã nhẫn nhịn sự phách lối của Diêu phi sáu năm, sự thiên vị mà Vân Tấn Ngôn dành cho Diêu phi đã ảnh hưởng đến nàng, vì vậy quên mất sự ảnh hưởng và kìm hãm của hậu cung đối với triều đình, một lòng cho rằng Diêu phi được Hoàng thượng sủng ái thì có gì là không thể?
Nhưng nếu nàng tiếp tục im hơi lặng tiếng theo dõi biến hóa, một khi sinh hoàng tử, ngôi vị Hoàng hậu này trừ nàng ra sẽ không thể là ai khác. Thế nhưng đây không phải là kết cục mà Vân Tấn Ngôn muốn thấy.
Nếu Nghiên phi lên làm Hoàng hậu, chắc chắn thế lực Cố gia sẽ càng hùng mạnh. Cục diện thăng bằng khó khăn lắm mới duy trì được lại bị phá hủy. Vì vậy Vân Tấn Ngôn mới bày ra trò này. Từ trước đến nay Diêu phi luôn ương ngạnh, không bao giờ để Nghiên phi trên cơ nàng. Tuy Nghiên phi vẫn luôn ẩn nhẫn, nhưng cũng không phải là người không từ thủ đoạn. Hai hổ đánh nhau, vốn nên rơi vào hai bên cùng tổn hại, hay bởi vì Vân Tấn Ngôn thiên vị cho nên Diêu phi vừa ra quân đã thắng giòn giã.
Nói đến sự thiên vị của Vân Tấn Ngôn, chỉ cần nhìn vào hành động của hắn ở Đào Yểu điện là có thể biết được. Cố ý tuyên bố tru di cả nhà Tiểu Quất, buộc nàng để lộ sơ hở, hai gã thái giám kéo Tiểu Quất đi cố ý chậm chân, để nàng có cơ hội nói nhiều hơn, vạch trần lời nói dối của Nghiên phi. Thuận nước đẩy thuyền, độc mình trúng và thảo dược tìm được ở Nghiên Vụ điện lại sinh trưởng ở quận Tây Nam. Mối liên hệ mật thiết nhất giữa hoàng cung và quận Tây Nam là Cố tướng quân đóng ở biên cương Tây Nam.
Như thế, Nghiên phi không còn lời nào để nói, còn mất luôn cả long chủng, không còn cơ hội trở mình. Cố gia bị Vân Tấn Ngôn bắt được nhược điểm, giận mà không dám nói gì. Trừ phi họ có thể bắt được hung thủ thực sự hạ độc hắn và đưa cho Nghiên phi dược liệu. Vân Tấn Ngôn còn hạ chỉ, không kẻ nào có thể đến thăm, chân tướng mà Nghiên phi biết đã vụn vỡ trong bụng.
Điều duy nhất khiến Lê Tử Hà vẫn còn mơ hồ là thái độ biến chuyển đột ngột của Vân Tấn Ngôn đối với Cố gia. Chèn ép Nghiên phi là để chèn ép Cố gia về mặt nào đó, đây là tất nhiên, nhưng hắn cũng quá tất trách rồi. Ngay cả mình cũng không ngờ, hắn lại tống thẳng Nghiên phi vào lãnh cung. Hắn hành xử như vậy là để thị uy Cố gia sao? Hay là, gần đây Cố gia có hành động quá giới hạn nào đó, đang nhắc nhở họ kiềm chế chút?
Dĩ nhiên, Lê Tử Hà vẫn không hiểu thái độ của Vân Tấn Ngôn đối với Diêu phi. Là để áp chế Nghiên phi mà giả vờ thiên vị gặp dịp thì chơi, hay là thật lòng yêu thương? Dù thế nào đi nữa, những chuyện này không có liên quan gì tới nàng.
Vân Tấn Ngôn thấy Lê Tử Hà quỳ dưới đất không nhúc nhích, lại nói: "Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào, trẫm không biết, không có nghĩa là không bao giờ biết được. Cũng như vậy, trẫm không truy cứu không có nghĩa là không bao giờ truy cứu! Lê ngự y, hãy quên việc này đi thì hơn."
"Thần cẩn tuân thánh mệnh!"
"Hoa Túc Dung đó đến từ đâu?"
"Trong Vân Quốc, chỉ sinh trưởng ở quận Tây Nam. Hai vị thuốc trong Nghiên Vụ điện cũng chỉ sinh trưởng ở quận Tây Nam." Lê Tử Hà nhấn mạnh chữ "chỉ". Vân Tấn Ngôn nói vậy, nhưng không có nghĩa là muốn đổ hết tội lỗi lên đầu Cố gia. Tuy chuyện này còn chưa làm rõ, nhưng vẫn là nhược điểm để đối phó với Cố gia về sau này. Cũng như năm đó, sau ba năm, mượn chuyện ám sát Bình Tây vương mà tru di cả Quý phủ.
"Như thế rất tốt, lui ra đi, sáng mai trở lại chẩn bệnh cho trẫm." Vân Tấn Ngôn cười khẽ, hài lòng phất tay, cho Lê Tử Hà lui ra, còn hắn lại cầm bút son lên, mở tấu chương cúi đầu phê duyệt.
Lê Tử Hà lùi ra ngoài điện, rõ ràng thời tiết lạnh căm nhưng lưng lại ướt đẫm mồ hôi. Mặt trời chiều đỏ rực ló đầu từ ráng mây, phủ lên vùng đất bằng phẳng sắc màu ấm áp, nhưng vẫn không thể thấm vào lòng Lê Tử Hà. Nhìn các cung các điện mênh mang, đột nhiên cảm thấy mình thật nhỏ bé, như thể hạt bụi tầm thường giữa trời đất bao la. Cảm giác vô lực lại trào dâng từ tận đáy lòng. Muốn thắng được Vân Tấn Ngôn, sao có thể dễ dàng?
Lần này ngoài mặt thành công khiến Nghiên phi vào lãnh cung, báo mối thù khóc quỳ năm đó. Nhưng trên thực tế, không phải mình cũng chỉ là một quân cờ sao? Quân cờ của Vân Tấn Ngôn.
Nếu không phải mình đầu độc trước, đư


XtGem Forum catalog