Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3435 lượt.

a thuốc sau, Vân Tấn Ngôn sẽ không dễ dàng bắt được nhược điểm của Cố gia như vậy, Nghiên phi cũng không thể dễ dàng bị tống vào lãnh cung như thế, hành động báo thù hữu ý vô tình của mình lại đảo ngược giúp đỡ tên đầu sỏ Vân Tấn Ngôn này, thậm chí ngay cả nhược điểm của mình cũng lọt vào tay hắn. Ngày sau nếu hắn muốn lôi kéo Cố gia, đẩy hung thủ là nàng ra, mọi chuyện sẽ đều êm thấm.
Cái gọi là báo thù thành công lần này, tiền đề lại là đối tượng nàng và Vân Tấn Ngôn cùng muốn chèn ép, không mưu mà hợp.
Lê Tử Hà lê bước trở lại Thái y viện, cung điện im lìm, y đồng qua lại, thỉnh thoảng vang tiếng bàn luận cười đùa. Nàng đột nhiên cảm thấy tất cả mọi thứ trước mắt đều như không khí trầm lặng, lá vàng không ngừng rơi xuống lại càng đìu hiu y hệt như tâm trạng nàng lúc này, cuộn vài vòng dưới đất dính đầy bụi bặm.
Chán nản trở lại phòng, vừa mới nằm lên giường, đã nghe thấy tiếng cửa mở kẽo kẹt liền giật mình ngồi dậy, quay đầu lại thấy Thẩm Mặc đang nhìn chằm chằm vào mình, trong mắt có cảm xúc không tên. Hắn quay người đóng cửa lại, ngồi cạnh bàn khẽ nói: "Vân Tấn Ngôn nói chuyện gì với ngươi vậy?"
Lê Tử Hà rũ mắt, ngơ ngẩn nhìn mặt đất xám ngắt, không biết phải mở miệng thế nào. Nói rằng nàng tự cho là báo thù nhưng lại giúp Vân Tấn Ngôn một tay ư? Nói Vân Tấn Ngôn dùng nàng để tóm được nhược điểm Cố gia, còn tóm được nhược điểm của mình ư?
Thất bại, từ khi vào cung tới nay, vẫn luôn tự nói với chính mình, cho dù chỉ có một mình cũng phải bước từng bước một, dốc hết sức lực, nhất định phải báo thù, không được phép mềm yếu hèn nhát. Ngày nào cũng đề cao cảnh giác nhìn trước ngó sau tính toán từng bước. Kết quả bây giờ lại trở thành quân cờ của người khác.
Lê Tử Hà khẽ thở dài một hơi, khẽ hỏi: "Người nói xem, Tử Hà dốc lòng chèn ép Cố gia, có phải đã sai rồi không?"
Thẩm Mặc thấy nét mặt của nàng liền biết rõ nàng buồn bực không vui, cũng đoán được phần nào những chuyện Vân Tấn Ngôn nói với nàng, còn về chuyện này......
Thẩm Mặc nhẹ nhàng cười một tiếng: "Ngươi có tin ta không?"
Nghe vậy, Lê Tử Hà ngẩng đầu lên, vừa đúng nhìn vào mắt Thẩm Mặc, lóe lên tia sáng kiên định, tình cảm ấm áp lan tỏa, lại như thể làn gió mát dần dần xua tan mây đen trong lòng, bất giác khẽ gật đầu.
"Ngươi cho rằng ngươi giúp Vân Tấn Ngôn, chẳng lẽ Vân Tấn Ngôn không giúp chúng ta ư?" Thẩm Mặc cười nhạt, nói: "Nếu nói kẻ địch, bằng hữu, khi chúng ta và hắn có cùng chung kẻ địch, tạm thời làm bằng hữu trước cũng không phải là không thể. Ngươi tin ta, bắt tay với hắn diệt trừ Cố gia cũng không có gì sai. Nói như thế, ngươi có hiểu không?"
Lê Tử Hà sửng sốt, không phải là nàng không hiểu những đạo lý này. Nhưng khi Thẩm Mặc nói ra mới phát hiện, niềm cố chấp muốn báo thù Vân Tấn Ngôn quá sâu đậm, trong tiềm thức cho rằng mình luôn đối lập với hắn, hoàn toàn quên mất cách nói này của Thẩm Mặc......
Lê Tử Hà chợt hiểu ra cười một tiếng, gật đầu nói: "Hiểu."
Cơn gió nhẹ len qua khe cửa, mùi bùn đất thấm đẫm trong không khí. Nụ cười của Thẩm Mặc tươi rói, chói lọi trong mắt Lê Tử Hà khiến lòng nàng chấn động. Không khí thơm ngát, nụ cười tươi rói, ấm áp biết bao. Đã lâu lắm rồi, mới có cảm giác đã từng quen thuộc này. Trong trí nhớ, nụ cười thản nhiên khi đối mặt với một người như vậy, đã là chuyện rất lâu rất lâu về trước......
"Lê ngự y."
Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, đánh thức suy nghĩ của Lê Tử Hà. Nàng đứng dậy mở cửa, là một y đồng cùng kỳ, cung kính đứng ngoài cửa nói: "Có người bên ngoài tìm."
Lê Tử Hà gật đầu với Thẩm Mặc ở trong phòng, ý bảo nàng đi trước, rồi cất bước tới tiền sảnh.
Tiền sảnh trống rỗng, cũng không có ai khác. Lê Tử Hà nhìn xung quanh, nhấc chân đi khỏi Thái y viện, vừa mới ngẩng đầu thì thấy dưới bậc thang ngoài điện, có một nam tử đang đứng dưới đám mây đỏ rực, tóc đen xen lẫn áo trắng, khẽ bay lên theo cơn gió. Gương mặt tái nhợt, dưới ánh trời chiều gợn sắc đỏ, đôi mắt tinh khôi như không chứa tạp chất nhìn nàng không chớp mắt, khóe miệng nhếch lên cười nhẹ. Nụ cười ấm áp hằn sâu trong đáy mắt, bên tai lại vang lên tiếng hát véo von non nớt: "Mưa rơi đồng ngô, Trú dưới tàng cây, Phụ mẫu vứt bỏ, Ngô bảo vệ ngươi.....Ngô đồng và mưa, Trú dưới tàng cây, Phụ mẫu vứt bỏ, Ta bảo vệ ngươi....."






Ngoại Truyện: Ba Năm
Vạn An năm thứ ba, giữa mùa hè, mưa như trút nước, người đi đường lác đác che ô vội vã lướt đi có thể đếm trên đầu ngón tay. Trên đường chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách, tiếng cửa sổ lạch cạch do gió lớn va đập. Có một thiếu niên mười hai tuổi, trường sam màu xám dính bùn đất bẩn thỉu. Tuy đã rách nát, nhưng vẫn che kín được thân thể, lại bởi vì giọt nước mưa trĩu nặng thẩm thấu, mặc dù chạy nhanh nhưng vẫn dính sát vào người.
Mặc thiếu điên đen nhẻm, nước mưa lăn theo gò má. Dù chìm trong cơn mưa nhưng không hề thấy vẻ buồn não, mà lại mỉm cười như mãn nguyện. Nếu không phải sợ dầm mưa sinh bệnh, giữa ngày hè chói chang được cơn mưa to xối sạch thân thể dơ bẩn này