XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3471 lượt.

c cho dù có nhắm mắt lại cũng có thể tới nơi.
Thái y viện ở phía nam, lãnh cung ở hướng bắc, muốn mau chóng trở về, lại tránh tuần tra của Ngự Lâm quân, Lê Tử Hà cúi đầu nhíu mày trầm tư, xuyên qua ngọn núi duy nhất trong cung chính là lựa chọn tốt nhất.
Ngọn núi kia.....
"Lê nhi ngoan, về sau ta sẽ nhổ hết cỏ ở đây."
"Được được, về sau nơi này nơi này và cả nơi này nữa, tất cả đều là hoa đào của Lê nhi."
"Đương nhiên ta biết, Lê nhi đã nói rồi, nhất, chính là toàn tâm toàn ý."
Lê Tử Hà lẳng lặng đứng im tại chỗ, nụ cười dâng trên khóe miệng. Mặc cho những lời đối thoại này vang vọng bên tai hệt như cơn ác mộng, nàng không thể nào ngăn cản mình nhớ lại chuyện cũ, chỉ có thể lựa chọn thờ ơ lạnh nhạt. Toàn tâm toàn ý, ha, đây là chuyện buồn cười nhất mà nàng từng nghe!
Chớp mắt liên tục, bây giờ mới cảm thấy đôi mắt hơi đau nhức. Lê Tử Hà quay đầu lại nhìn đường núi đã đi được một nửa, tiến thoái lưỡng nan, nhíu mày, trầm ngâm trong chốc lát rồi quay lại, đi theo con đường mòn.
Vân Tấn Ngôn đứng ở giữa hàng đèn lồng, ngọn nến trong tay đung đưa, chờ đợi một cơn gió dập tắt ngọn nến. Bỗng dưng có cảm giác kì lạ dâng lên trong lòng, đột nhiên quay đầu lại, phía sau rừng đào tối đen mờ mịt, nhưng lại cảm thấy trong nháy mắt như có một đôi mắt nhìn mình, khiến lưng hắn có cảm giác lạnh lẽo.
Vân Tấn Ngôn cười khẽ, hờ hững liếc nhìn đèn lồng được hắn đốt theo thứ tự. Ánh mắt ấm áp, nụ cười trên mặt càng dịu dàng hơn, những vẫn không che giấu được vẻ mất mát, rũ mí mắt xuống, chắp tay rời đi.
Lê Tử Hà vòng hơn nửa vòng, thấy cửa chính Thái y viện rộng mở, rốt cuộc thở phào một hơi.
"Lê ngự y."
Vừa mới cất bước, chợt có giọng nói lạnh lùng cất lên, khiến người nàng giật bắn, thần kinh tê dại, vội vàng xoay người quỳ xuống hành lễ: "Thần tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế....."
"Đứng lên đi." Không chờ Lê Tử Hà nói xong, Vân Tấn Ngôn đã cất bước khom lưng đỡ nàng dậy.
Lê Tử Hà mang vẻ được sủng ái mà lo sợ, vội rút tay ra, khom lưng chắp tay nói: "Tạ Hoàng thượng ưu ái."
Vân Tấn Ngôn chắp hai tay ra sau lưng, nhìn lướt qua Lê Tử Hà, nói: "Bây giờ mới về, chẳng lẽ bệnh trạng Diêu phi nghiêm trọng lắm sao? Cũng chưa thấy có người bẩm báo cho ta."
Nói xong liếc nhìn Ngụy công công sau lưng, Ngụy công công vội vàng khom người, nói: "Diêu phi nương nương sai Duyệt nhi đến đây truyền lời, không có gì nghiêm trọng, đã nghỉ ngơi từ sớm."
Vân Tấn Ngôn gật đầu, lại nhìn Lê Tử Hà, Lê Tử Hà vội vươn tay ra, cung kính nói: "Hôm nay trong lúc kê đơn thuốc cho nương nương, cần một vị thuốc còn tươi mới, thần nhớ đã thấy trong rừng cây ở Tây Uyển, vì vậy quanh quẩn hái lấy một ít rồi mới trở về Thái y viện, để tránh ngày mai làm chậm trễ thời gian uống thuốc của nương nương."
Vân Tấn Ngôn vẫn cười, không nghi ngờ gì cả, đưa tay nhận lấy thảo dược trên tay Lê Tử Hà. Không biết là cố ý hay vô tình, khi lướt qua năm ngón tay của nàng, đột nhiên siết chặt bàn tay, tay kia lấy thảo dược, đưa cho Ngụy công công phía sau, nói: "Mang đến chỗ chưởng dược."
Ngụy công công gật đầu tuân lệnh, nhận lấy dược thảo rồi vội vàng lui ra.
Tay phải Lê Tử Hà cứng đờ, trong lòng càng thêm rét lạnh, vô số ý niệm lướt qua đầu nàng, suýt nữa không khống chế được bàn tay kia của mình, muốn sờ xem hầu kết trên cổ của mình có bị rơi hay không. Vân Tấn Ngôn lại đột nhiên buông tay nàng ra, như thể động tác vừa rồi chỉ là một việc ngoài ý muốn, khẽ cười, nói: "Vì sao Lê ngự y chưa bao giờ ngẩng đầu nhìn trẫm?"
"Vi thần không dám!" Lê Tử Hà vừa định quỳ xuống lại bị hắn ngăn lại, liền bỏ qua ý định này, chỉ cung kính khom người, tiếp xúc thân thể với hắn chỉ khiến tâm trạng mà nàng gắng sức đè nén lại bùng lên như ngọn lửa, hận không thể rút chủy thủ bên người đâm hắn một nhát!
Vân Tấn Ngôn nhìn thẳng vào Lê Tử Hà, quan sát kỹ lưỡng, vẫn không thể tìm ra nguyên nhân tại sao hắn lại mang đến cảm giác đặc biệt cho mình. Thở dài, cởi áo choàng trên người xuống, tự tay phủ thêm cho Lê Tử Hà, dịu dàng nói: "Đêm khuya đường dài, về nghỉ ngơi sớm đi."
Người Lê Tử Hà run lên, hơi ấm từ áo choàng lan đến chỉ làm cho hai vai nàng, thậm chí toàn thân đều cảm thấy nóng hừng hực. Chẳng biết đôi mắt đã khô khốc lại từ khi nào, cố gắng bình phục hơi thở, trầm giọng nói: "Tạ Hoàng thượng ưu ái!"
Dứt lời, ngẩng đầu lên một chút, thấy Vân Tấn Ngôn xoay người, cặp mắt nhẹ nhàng liếc qua Thái y viện, trong mắt mang theo nét cười tự tin, khiêu chiến, thắng lợi. Theo tầm mắt của hắn nhìn sang, lòng Lê Tử Hà bỗng dưng trầm xuống. Chẳng biết Thẩm Mặc đã đứng trước cửa từ lúc nào, tóc đen như tơ bị gió đêm thổi bay, nhưng lại không giấu được vẻ lạnh lẽo trên mặt. Đôi mắt không có chút tình cảm, nhìn Vân Tấn Ngôn đi xa, mới đưa mắt nhìn Lê Tử Hà, vừa liếc qua đã rũ mắt xuống, xoay người bước vào phòng.
Lê Tử Hà đột nhiên cảm thấy rối rắm. Mấy chuyện tối nay, còn chưa làm rõ được một chuyện đã ập tới chuyện khác. Vì sao Phùng gia gia giả say rời tiệc? Diêu phi đến lãnh cung để làm gì? Nàng có nên nói cho T