Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343469
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3469 lượt.
hẩm Mặc biết mình giết Ân Bình không? Thậm chí Vân Tấn Ngôn, dường như cố ý tới Thái y viện để tìm nàng?
Một mớ bòng bong.
Lê Tử Hà vừa mới vào sân sau, nhìn thấy ánh nến trong phòng mình đã sáng, thì biết rõ Thẩm Mặc đang đợi nàng. Đẩy cửa vào phòng, còn chưa kịp phản ứng, trên người đã lạnh toát, áo choàng bị Thẩm Mặc không chút khách khí giật xuống, quăng xuống đất, xoay người ngồi xuống bên cạnh bàn, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ ngươi muốn yêu kẻ thù?"
Lê Tử Hà nhìn áo choàng màu vàng dưới đất, lạnh nhạt nói: "Đây là ý gì?"
"Có quyền có thế lại ở trên vạn vạn người, còn vô cùng dịu dàng, lang quân như ý trong lòng nữ tử đều là như thế." Hơi thở Thẩm Mặc có chút hỗn loạn, khóe miệng cười khẽ mang vẻ khinh thường.
Lê Tử Hà chán nản, ý nghĩ này đã từng thuộc về Quý Lê, còn bây giờ, thậm chí yêu là cái gì, nàng cũng đã quên mất rồi.
Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà, không buông tha bất cứ biểu tình gì trên mặt nàng, thấy sắc mặt nàng tối sầm lại, khom lưng định nhặt áo choàng dưới đất lên, cơn giận xông thẳng lên ngực, xoay người giữ chặt lấy tay nàng, trầm giọng nói: "Ai cũng có thể, chỉ riêng hắn là không được!"
Tay Lê Tử Hà bị siết đến đau, lại không tránh thoát được, hàng mày nhíu chặt, không kiên nhẫn nói: "Tử Hà không hiểu người đang nói gì. Áo choàng này là Hoàng thượng ban tặng, muốn bị người ta tóm được nhược điểm hay sao?"
"Hoàng thượng thì sao chứ? Cùng lắm thì ngươi theo ta xuất cung." Trong lúc tức giận xen lẫn với khinh thường, sức lực trong tay Thẩm Mặc vẫn không giảm, ngăn trở Lê Tử Hà nhặt áo choàng lên.
Lê Tử Hà nhìn thẳng vào mắt hắn, vẻ bình tĩnh thong dong thường ngày đã tiêu tán, thay vào đó là sự tức giận và cả vẻ không kiên định, tâm trạng có có phần rối loạn. Lê Tử Hà nhìn không ra mà cũng không muốn biết, nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Tại sao Tử Hà phải xuất cung cùng người?"
Ánh mắt Thẩm Mặc tối sầm lại, sương mù nồng đậm tụ lại, bàn tay giữ chặt Lê Tử Hà cũng dần buông lỏng. Câu nói kia của nàng như đã gột sạch cơn giận của hắn, ngay cả tư cách để giận hắn cũng không có.
Cổ tay Lê Tử Hà được buông ra, có thể thấy rõ năm dấu tay. Lúc này Thẩm Mặc mới cảm thấy được mình dùng sức quá lớn. Thấy Lê Tử Hà đau đến mức tái mặt, vừa áy náy lại vừa thương tiếc, không khỏi mở rộng hai tay ôm nàng vào lòng, khẽ thở dài một hơi, nói: "Ngươi tin ta, Vân Tấn Ngôn không dịu dàng như vẻ bề ngoài đâu, nếu dành tình cảm cho hắn, nhất định không có kết quả tốt."
Đầu Lê Tử Hà tựa vào lồng ngực Thẩm Mặc, hơi ấm lan tỏa trên mặt, mùi thuốc thoảng thoảng trước chóp mũi. Nàng muốn nói ta tin ngươi, muốn nói so ta hiểu rõ Vân Tấn Ngôn hơnbất kỳ ai, muốn nói, cuộc đời này, nàng chỉ còn nỗi hận dành cho hắn.
Nhưng lúc này, lời nói của Mộ Phiên Ngô lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ như ma chú, nghẹn cứng trong lồng ngực. Ngay cả nam tử mà mình đã từng dùng cả tính mạng để yêu cũng có thể lừa gạt mình, có thể phản bội mình, vậy rốt cuộc nàng có thể tin ai đây?
Lê Tử Hà chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, đôi mắt đau nhức, trở tay ôm lấy Thẩm Mặc. Nhắm mắt, ngẩng đầu, nhón chân, đôi môi chạm lên cánh môi mềm mại của Thẩm Mặc. Khoảnh khắc môi chạm môi, hơi thở của Lê Tử Hà trở nên gấp gáp, cánh tay đang ôm mình siết chặt, ôm nàng trong lồng ngực, hơi thở nam tử mang theo mùi thuốc kéo tới, gắn bó như môi với răng, dịu dàng trằn trọc.
Nước mắt trong suốt lăn xuống theo khóe mắt của Lê Tử Hà. Trong hoàng cung sương mù trùng điệp khiến người ta giật mình thảng thốt, tay trói gà không chặt, càng không địch nổi quyền thế, không biết ngươi là ai, không biết ngươi có lừa gạt hay không, không biết ngươi có thể tin tưởnghay không, đã như vậythì cùng nhau xuống địa ngục đi.....
Ngày hôm sau, triều đình mới an ổn được mấy hôm lại lâm vào hỗn loạn. Ân Bình con trai của Ân ngự y chết oan chết uổng, phát hiện ra thi thể ở Bắc hồ phía sau lãnh cung. Lúc vớt lên cả người thũng trướng, hoàn toàn thay đổi, chỉ tìm được một cái khăn tay khả nghi. Mà khăn tay kia có nguồn gốc từ phủ Trịnh Thừa tướng. Chuyện luyến đồng vừa mới bình ổn lại bị người ta đào bới, mũi nhọn dồn dập chĩa về phía Trịnh Dĩnh.
Tất nhiên Trịnh Dĩnh không phục. Đêm đó ông chưa rời khỏi Đại Hoàng cung một lúc nào, kết thúc yến tiệc lại về thẳng nhà. Lại nói thẳng có người trong triều mượn chuyện để sinh sự, ám chỉ nếu muốn im hơi lặng tiếng giết chết người trong cung, nhất định không chạy khỏi cặp mắt của Ngự Lâm quân. Mà trong Ngự lâm quân lại có không ít bộ hạ cũ của Cố tướng quân.
Chuyện này một đẩy hai đưa, biến thành hai nhà Trịnh Cố đả kích lẫn nhau. Mà chính lúc này Cố tướng quân đang trên đường từ quận Tây Nam cấp tốc trở về Vân Đô.
Đêm không trăng không sao, Thái y viện tĩnh lặng, ánh nến trong phòng Thẩm Mặc u ám, cửa sổ mở rộng, cơn gió ùa vào từng cơn. Hắn ngồi yên bên cạnh bàn, ung dung uống trà, một cơn gió mạnh thổi qua bên tai, Thẩm Mặc đặt ly trà xuống, khóe miệng khẽ nhếch, lạnh nhạt nói: "Sao rồi?"
Chẳng biết sau lưng đã có thêm một người từ lúc nào. Ngự Lâm quân mặc quan phục, chắp tay k