Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3468 lượt.
hẽ nói: "Bẩm công tử, nửa tháng sau Cố Vệ Quyền sẽ về đến Vân Đô, Cố gia dốc sức thu thập chứng cứ Trịnh Dĩnh tham ô trong năm nay. Trịnh Dĩnh tức giận, muốn lấy tội Cố Nghiên Lâm phạm phải để gây họa cho Cố gia."
Thẩm Mặc nhẹ nhàng gật đầu, đặt ly trà xuống, nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: "Ngoại trừ núi Vân Liễm, âm thầm trừ bỏ hết thảy dược thảo ở quận Tây Nam."
"Vâng."
"Cầm cái này đi, từ nam chí bắc, trong vòng nửa tháng, Vân Đô cận kề nguy hiểm." Thẩm Mặc cầm lấy một bọc nhỏ trên mặt bàn, đưa cho người sau lưng, nói tiếp: "Mặt khác, điều tra thân phận của Mộ Phiên Ngô trong phủ thừa tướng."
Người nọ nhận lấy cái bọc thì thấy khó hiểu, nhưng không nhiều lời, chắp tay tuân lệnh, im lặng rời đi. Thẩm Mặc đứng dậy, định đóng cửa sổ, vươn người nhìn thoáng qua cửa sổ ở gian phòng của Lê Tử Hà, vừa thấy ánh nến dập tắt, gương mặt hiện nụ cười nhạt.
Yên Bình
"Hoàng thượng anh minh! Lão thần chỉ có một đứa con này, Hoàng thượng nhất định phải phân xử cho vi thần! Hu hu....."
Trong Cần Chính điện, Ân Kỳ quỳ rạp dưới đất, nước mắt tuôn như mưa, run rẩy khóc lóc cầu xin không ngừng. Thấy mãi không có được câu trả lời chắc chắn, lại dập đầu liên tiếp, nói: "Hoàng thượng, khuyển tử chết oan uổng, nhất định không thể làm qua loa, nếu không vi thần ngày sau..... ngày sau chết không nhắm mắt....."
Vân Tấn Ngôn không thèm ngước mắt lên, dường như coi Ân Kỳ kêu gào dập đầu là không khí, mải miết không biết đang lật xem vật gì. Mấy đời Ân gia chỉ độc đinh, đến Ân Kỳ, trong nhà có ba gái một trai, chỉ trông cậy vào Ân Bình kế tục hương hỏa, thường ngày càng thêm cưng chiều hắn, hận không thể nâng lên tận trời. Lại ỷ vào năm đó lập công cho Vân Tấn Ngôn, tự thấy có Hoàng thượng làm chỗ dựa, cả đời Ân Bình nhất định giàu sang không âu lo, nào ngờ vào cung dự tiệc một lần đã mất mạng, ngay cả thi thể cũng trở nên thê thảm vô cùng.
Ông và Trịnh Dĩnh không hay qua lại, chứ đừng nói tới Ân Bình, nhưng lại tìm thấy khăn tay thêu chữ "Trịnh" bằng tơ vàng trên người hắn. Màu vàng kim, không phải màu mà nhà bình thường có thể dùng, huống chi tơ vàng này do năm nay Hoàng thượng ngự tứ Trịnh gia, chỉ có phủ thừa tướng mới có. Trịnh Dĩnh thích nam sắc là chuyện cả triều đình đều biết, nói không chừng đêm đó mượn rượu có ý đồ bất chính với Ân Bình, không được như ý bèn đẩy nhi tử đáng thương xuống hồ.
Vân Tấn Ngôn đang định mở miệng cho lui, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu lên nói: "Nỗi đau mất ái tử của Ân ngự y và bệnh trên người, e rằng nhất thời không thể khỏi hẳn, nghỉ ngơi vài ngày rồi hẵng về triều."
"Vi thần khấu tạ hoàng ân!" Ân Kỳ lại hành đại lễ. Bởi Ân Bình mà dấy lên sóng gió trong triều, nếu không thể truy cứu, ông ước gì có thể trốn trong nhà tránh xa tai họa, nghe Vân Tấn Ngôn cho ông "lui", vội vàng đồng ý rồi nhấc vạt áo nhanh chóng lui ra.
Vân Tấn Ngôn ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy khói xanh lượn lờ trên đỉnh ba lư hương trong Cần Chính điện, cái chết của Ân Bình nhìn thì giống như ngoài ý muốn, thật ra..... là có người muốn mượn hắn để khơi lên tranh chấp của hai nhà Trịnh Cố? Tuy nói Vân Tấn Ngôn cũng muốn nhân lúc hai nhà tranh đấu để trừ bỏ, nhưng may áo cưới cho người khác không phải chuyện mà hắn thích làm. Muốn làm loạn triều đình sao? Hắn lại càng muốn nó an ổn!
Ân Kỳ đột nhiên chủ động đứng ra, thay đổi lời giải thích về chuyện Ân Bình. Ông nói khăn tay trên người kia là mình đòi hỏi Trịnh Dĩnh, rồi đưa cho Ân Bình, vì vậy thấy trên người của hắn cũng không có gì lạ, cũng tự trách bản thân quản giáo không nghiêm, cho phép Ân Kỳ say rượu để hắn ngã xuống hồ.
Thái độ nhân nhượng của Ân Kỳ làm cho không khí giương cung bạt kiếm trong triều chợt lắng lại, hai bên không có lý do tranh đấu, nhất thời chấm dứt chiến tranh, rối loạn mà chuyện này đưa tới cũng biến mất như vậy. Tuy bên ngoài yên bình nhưng sóng ngầm bên trong lại càng càng ngày càng mãnh liệt.
Phủ thừa tướng vẫn vô cùng rối loạn, không khí trầm lặng, người làm nhìn thấy sắc mặt của Trịnh Dĩnh, không dám thở mạnh ra tiếng.
Trịnh Dĩnh chỉ cảm thấy mọi chuyện gần đây thật không thuận lợi. Nhi tử chạy trốn bặt vô âm tín, nuôi mấy luyến đồng rất hợp tâm ý lại bị buộc phải đưa đi, còn không hiểu ra sao lại bị chụp tội danh giết người. Mặc dù cuối cùng nói là hiểu lầm, nhưng Ân Kỳ nói khăn tay kia là mình đưa, hoàn toàn là chuyện giả dối không có thật, hiển nhiên là người sát hại Ân Bình có ý đồ giá họa cho ông.
Quan trọng nhất, có người vạch tội nói ông hành hạ luyến đồng, huyên náo đến mức ai ai cũng biết ông thích nam sắc. Ngay sau đó Ân Bình này lại giữ khăn tay trong phủ của mình rồi chết trong hồ, ai cũng sẽ cảm thấy ông làm chuyện bất chính không thành, giết người diệt khẩu. Cái này thật khéo, không khỏi vô cùng trùng hợp!
Có thể khiến quan viên lần lượt dâng tấu, còn có thể tránh đi tai mắt trong cung mà giết người, chuyện này cũng chỉ có thế lực Cố Vệ Quyền mới có thể làm được.
"Bổn tướng đi tìm cái t