Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3476 lượt.

ên Lê cái gì đó, Lê Tử Hà!" Trịnh Dĩnh càng nghĩ càng không đúng, "Cạch" một tiếng đặt ly trà xuống, cả giận nói: "Nghiên phi bị tống vào lãnh cung, hắn liền có mặt, không phải hắn muốn hợp tác cùng bổn tướng sao? Chỉ cần hắn đứng ra chứng minh Cố Nghiên Lâm ám hại long chủng của Diêu phi, mà độc dược Hoàng thượng bị trúng tháng trước cũng đến từ quận Tây Nam. Lần này nhất định phải kéo Cố gia xuống!"
"Tướng gia bình tĩnh." Mộ Phiên Ngô ngồi trên xe lăn, nhìn lá cây tàn lụi trong viện qua cửa sổ, lạnh nhạt nói: "Tướng gia chưa từng nghĩ tới, ngoài Cố tướng quân ra, còn có người khác cũng có khả năng giết người sao?"
"Không có!" Trịnh Dĩnh vung tay lên, căm giận nói: "Người không phạm ta, ta không phạm người, Cố Vệ Quyền sợ bị đoạt đi hai mươi vạn binh quyền nên gấp rút! Sợ ta lớn mạnh, mới bàymưu liên tiếp để kéo ta xuống ngựa!"
"E rằng tướng gia đã tính sai rồi." Mộ Phiên Ngô khẽ thở dài, vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ không hề chớp mắt, nói: "Nếu ông tranh chấp với Cố tướng quân, ngư ông đắc lợi....."
"Ngươi nói chuyện này là do Hoàng thượng làm?" Trịnh Dĩnh trợn mắt, không dám tin.
"Chưa chắc. Nhưng không phải là không có khả năng." Mộ Phiên Ngô chuyển xe lăn, quay về phía Trịnh Dĩnh, chậm rãi nói: "Tướng gia không cần tức giận nhất thời mà tranh đoạt với Cố tướng quân. Nhưng nếu trong tay nắm giữ được nhược điểm của Cố tướng quân, muốn diệt trừ ông ta cũng không phải là việc khó."
"Nhược điểm gì?"
"Tướng gia vừa mới đề cập tới. Nếu có chứng cứ cho chuyện Cố gia hạ độc Hoàng thượng, Cố tướng quân có một trăm đầu cũng không đủ chém." Giọng nói của Mộ Phiên Ngô nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng rất hùng hồn.
Trịnh Dĩnh cả giận nói: "Vậy ngươi còn nói ta bình tĩnh gì chứ? Đi tìm Lê Tử Hà kia đứng ra làm chứng không được sao?"
"Tướng gia lại gấp gáp rồi. Lê ngự y chỉ có thể chứng minh nguồn gốc của độc dược, lại không thể chứng minh là Cố tướng quân bày mưu tính kế."
"Vậy phải làm thé nào?"
"Độc dược kia sinh trưởng ở đâu, do ai hái, người đó đưa đến Vân Đô khi nào, đưa vào trong cung ra sao, lại đầu độc Hoàng thượng kiểu gì, những thứ này mới là chứng cớ!"
Đôi môi mỏng của Mộ Phiên Ngô khẽ mở, khiến Trịnh Dĩnh bừng tỉnh, vui mừng mà nói: "Ha ha, không hổ là quân sư của bổn tướng!" Ngay sau đó lại nhíu mày, nói: "Những thứ này, tất cả đều là bịa đặt?"
"Người bên dưới Tướng gia kia, chẳng lẽ tất cả đều ăn không ngồi rồi sao?" Khóe miệng Mộ Phiên Ngô thoáng vẻ khinh thường, nếu ai ai cũng ngu xuẩn như ông, làm sao Vân Quốc có thể yên ổn thống nhất được.
"Ha ha, đúng, đúng. Có tiền có thể sai quỷ xui ma, việc đúng nhất mà ta làm được, chính là nuôi được một thiên tài như ngươi!" Đôi mắt Trịnh Dĩnh lóe sáng, vừa nói vừa đi tới bên cạnh Mộ Phiên Ngô, vuốt ve bàn tay lạnh lẽo đặt trên hai chân của hắn.
Vẻ chán ghét chợt lóe lên trong mắt Mộ Phiên Ngô rồi biến mất. Hắn quay mặt đi, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, âm thầm rút tay ra, động tác rất nhỏ vẫn bị Trịnh Dĩnh nhận thấy, sắc mặt ông biến đổi, giơ tay cho Mộ Phiên Ngô một cái bạt tai: "Có chút khả năng liền cho rằng bản thân có giá! Thật không biết điều!"
Dứt lời, kéo mạnh cánh tay Mộ Phiên Ngô. Mộ Phiên Ngô vốn bệnh tật liên miên, thân thể suy yếu, sao chống lại được sức lực của ông ta. Ngã khỏi xe lăn xuống đất như cành khô bị bẻ gãy, nhưng như thể không biết đau đớn, khuôn mặt không tỏ vẻ gì.
"Bổn tướng nuôi ngươi là để mắt tới ngươi! Ngươi cho rằng ngươi thật sự trở thành nghĩa tử của ta rồi sao? Nói cho cùng vẫn chỉ là một tiện dân, hàng hóa dơ bẩn!" Trịnh Dĩnh đá mạnh vào hông Mộ Phiên Ngô, cũng không định dừng lại, đá hết lần này đến lần khác, như đá một đống thịt nát, mắng: "Bảo ngươi ra vẻ thanh cao! Không có bổn tướng nuôi thì ngươi đã chết từ lâu rồi! Sống là người của ta chết là ma của ta, đời này ngươi đừng mơ tưởng thoát khỏi lòng bàn tay ta!"
Mộ Phiên Ngô ngã xuống, đất đưa lưng về phía Trịnh Dĩnh, mặc cho ông ta đấm đá, không kêu một tiếng, khóe miệng có vết máu mơ hồ, xen lẫn với nụ cười bất chợt của hắn. Ngơ ngẩn nhìn bầu trời chiều ngoài cửa sổ, đôi mắt nồng đậm sương mù. Hắn đột nhiên nghĩ đến, ai ai cũng nói tà dương như máu, nhưng họ nào biết được máu thật sự có màu sắc gì.....
Lê Tử Hà mới từ Đào Yểu điện chẩn mạch trở về Thái y viện, vội vã đi tới phòng Thẩm Mặc. Mấy ngày nay Thẩm Mặc không đi tìm nàng, trong triều lại đột nhiên tĩnh lặng khiến nàng hơi thấp thỏm, vốn tưởng rằng cái chết của Ân Bình nhất định sẽ dấy lên sóng gió, nào ngờ náo loạn mấy ngày rồi chợt im bặt. Với thái độ của Ân Kỳ, sao sẽ cho qua chuyện như vậy?
Thẩm Mặc đang định ra ngoài, mở cửa vừa lúc thấy Lê Tử Hà đang do dự gõ cửa, nhẹ nhàng cười một tiếng, cầm lấy bàn tay hơi giơ lên của nàng, "Vào đi."
Lê Tử Hà chỉ cảm thấy thân thể được nhẹ nhàng kéo đi, người đã vào trong phòng, không kịp nghĩ nhiều mà hỏi thẳng: "Mấy ngày nay trong triều đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Không có." Thẩm Mặc lắc đầu, nhíu mày nói: "Có thể có dùng bữa không?"
Lê Tử Hà lắc đầu, tiếp tục nói: "Vì sao chuyện của Ân Bình không được giải q


XtGem Forum catalog