pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342421

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2421 lượt.

Viễn đưa tới đây. Mấy ngày nữa nó sẽ không trở về Đông Giao đâu."
"Cha mang cô ấy đi đâu rồi?" Ôn Hành Chi híp híp mắt nói: ”Mấy ngày nay cha chỉ nghĩ được một chiêu như vậy thôi sao? Lão ngài một bụng đầy binh pháp sẽ không chỉ có ngần ấy bản lĩnh chứ?"
"Thái độ của anh như vậy sao?"
"Chuyện ngài cũng đã làm rối còn muốn con có thái độ tốt sao?" Ôn Hành Chi lạnh lùng hỏi ngược lại, bị ông cụ nhìn chằm chằm cũng không ngại mở miệng: ”Con đã nói qua trong khoảng thời gian này luôn nghĩ cách để cho ngài đồng ý, nhưng nếu như ngài thực sự không đồng ý thì cũng không sao, cùng lắm thì bọn con sẽ không xuất hiện trước mặt ngài là được, trước đây con nửa năm mới về một lần không phải ngài cũng vẫn sống thật tốt đấy thôi!"
"Vậy có khác gì anh mong tôi chết sớm ngày nào tốt ngày ấy!" Ông cụ trầm giọng khiển trách.
Ôn Hành Chi châm chọc cười rồi xoay người đi.
Ông cụ nhìn theo bóng lưng của anh, tức giận nói: "Tôi cho anh biết, anh không thể tìm được nó đâu! Cả nhà này trên dưới ngoại trừ tôi và Vũ Phân ra thì không có ai biết được tung tích của nó đâu!"
Chân của người kia vẫn cất bước đi không bị ảnh hưởng bởi lời của ông chút nào, ông cụ thở hổn hển, không nhịn được ho khan hai tiếng.
"Cha!" Kiều Vũ Phân đỡ ông lại bị Ôn Khác đẩy ra.
"Chuyện ra khỏi nước không thể để cho Hành Lễ biết, phải gạt nó, biết chưa?" Thấy bà gật đầu, ông cụ lại phân phó: ”Cũng phải dặn dò cả Ôn Kỳ nữa!"
"Cha cứ yên tâm." Kiều Vũ Phân liền đáp: “Ôn kỳ chính là người không muốn nhìn thấy bọn họ ở chung với nhau nhất."
"Vậy thì tốt."
Ông cụ vỗ vỗ ngực, không muốn để Kiều Vũ Phân đỡ, từ từ đi lên gác. Chỉ còn lại một mình bà đứng ở dưới lầu, mặt khó kìm được cay đắng.
Tác giả có lời muốn nói: được rồi, rối rắm đến đây chấm dứt. Chuyện còn lại liền giao cho dì Đường giải quyết, chú út chỉ phụ trách hò hét bạn nhỏ Ôn Viễn thôi.
Chuyện như vậy Ôn Hành Lễ cũng không biết, Ôn Kỳ cũng bị buộc lên thuyền giặc, cho nên Ôn đại ca thật ra cũng vô tội, mẹ Kiều cũng có nỗi khổ tâm . . . Đừng trách ta đây nữa.






Ôn Viễn vì bị đói mà tỉnh lại.
Mở mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ thấy sắc trời đã tối, cô phát hiện ra mình đang được đắp một cái chăn ấm áp, nằm ngủ ở trên giường. Mở mắt một lúc lâu, cô mới chậm rãi đứng dậy đi xuống giường.
Trong phòng chỉ bật đèn bàn mờ mờ, nên mọi vật xung quanh nhìn không rõ ràng lắm, nhưng qua ánh sáng lờ mờ này, Ôn Viễn phát hiện cửa sổ phòng ngủ đã được giăng lưới phòng hộ. Cực kỳ chặt chẽ, đừng nói nơi này là lầu cao nhất, chỉ sợ ở lầu một cũng không thể nào ra được.
Thở dài, Ôn Viễn thong thả đi ra phòng khách. Nơi đó cũng là một mảnh tối đen, chỉ ánh sáng vàng từ phòng bếp truyền đến, cửa phòng bếp cũng được mở rộng, Ôn Viễn liếc mắt liền liền thấy Ôn Kỳ đang đứng ở đó nấu cơm. Cô ngơ ngác đứng ở đó một lát, không phản ứng kịp, Ôn Kỳ nghe thấy động tĩnh, nghiêng đầu ra nhìn, bốn mắt chạm vào nhau, Ôn Viễn cũng thấy đôi môi đang bị rách ra của anh, tự nhiên lại nhớ đến một màn kia trước khi lâm vào ngủ mê man.
Cô thấy anh đang há miệng ra, hình như là muốn nói gì đó với cô, nhưng mà Ôn Viễn lại không muốn nghe, nói chính xác hơn là không dám nghe. Vì vậy cô xoay người, tránh khỏi tầm mắt của anh, thả mình lên trên ghế sofa.
Ôn Viễn tràn đầy kỳ vọng nhìn anh, bởi vì giờ phút này vẻ mặt của anh thật ôn hòa không giống với người xấu, nhưng Ôn Kỳ hiểu, bản thân anh nhất định phải để cho cô thất vọng rồi.
"Anh nói, anh không biết."
Quả nhiên, ánh mắt Ôn Viễn đang sáng lấp lánh liền xìu xuống. Ôn Kỳ chờ cô nổi giận, nhưng lại không thấy động tĩnh gì, cô chỉ lặng lẽ ngồi trở lại trên sô pha, hai chân co lại.
"Em có biết, anh vì cái gì mà không muốn em và chú út ở cùng với nhau không?" Ôn Kỳ nhìn cô, lạnh nhạt nói.”Anh không quan tâm đến việc người ta nói gì, anh chỉ không muốn về sau em bị kẹp vào tình thế khó xử ở trong nhà, không được hạnh phúc."
"Vậy nếu như người mà em thích chính là anh, vậy anh có thể vì muốn cho em được hạnh phúc, mà buông tay hay không?"
Cô đột nhiên hỏi như thế, mắt cũng không hề né tránh mà nhìn thẳng vào anh, muốn tìm bằng được đáp án. Người tránh né ở đây lại là Ôn Kỳ, anh dời tầm mắt đi: "Không có nếu như, cho nên anh cũng sẽ không trả lời vấn đề này của em."
Ôn Viễn cũng không hỏi nữa, lặng lẽ nhìn anh dọn dẹp bàn, lúc thấy anh đứng dậy liền nói: "Anh, anh có biết không?" Cô lại nói tiếp: "Em vẫn luôn sợ mọi người sau khi biết được chuyện này sẽ trở thành kẻ địch của em, cho nên em muốn lúc em chuẩn bị tốt tâm lý sẽ nói cho mọi người biết. Em không muốn, em không muốn chuyện xảy ra đột ngột như vậy. Hiện tại, em cũng không biết nên làm sao mới phải....."
Cô không hiểu, chuyện tại sao lại biến thành như vậy. Rõ ràng là cô còn có nhiều lời chưa nói ra được, có nhiều lý do không nói ra được, tại sao lại đột nhiên biến thành như bây giờ!
Nghĩ đi nghĩ lại, cô bỗng nhiên nghẹn ngào. Đầu vùi vào trong khuỷu tay, chỉ còn lại bả vai run rẩy.
Ôn Kỳ đứng yên