Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.

hú lái xe, cho đến khi gặp phải đèn đỏ mới buông tay lái ra, lúc này phát hiện lòng bàn tay của mình đều là mồ hôi. Khóe môi giương lên nụ cười khổ, tự tay lấy hộp khăn giấy đặt ở ghế trước, nhưng không ngờ hành động của Ôn Viễn còn nhanh hơn, rụt tay lại, mặt đầy đề phòng nhìn anh.
Anh ngẩng ra một lát, mới hiểu được đây là vì cái gì.
"Em chán ghét anh vậy sao?" Anh lạnh lùng hỏi.
"Em...em không có....." Ôn Viễn không biết nên giải thích như thế nào, hành động mới vừa rồi hoàn toàn theo bản năng.
Nhìn đôi mắt của cô vô tội mở thật lớn, lòng của Ôn Kỳ bừng lên cảm giác thất bại. Anh rút mấy tờ giấy ra, vừa lau tay vừa nói:”Em yên tâm, anh sẽ không lèm chuyện ngu xuẩn đâu. Nói thế nào anh cũng là nam tử hán, là cháu đích tôn của Ôn gia."
Ôn Viễn ngồi lại ngay ngắn, nhìn mấy tờ giấy bị anh vò thành một cục tùy ý ném sang một bên, định mở miệng nói nhưng lại không biết nên nói gì.
Xe không nhanh không chậm lái đến chợ trung tâm, cũng sắp lái đến nhà cũ của Ôn gia, nhưng lúc đó lại quành lại, đi vào một con đường hoàn toàn ngược lại.
Ôn Viễn mơ mơ màng màng chống tay lên cửa xe ngủ, đợi đến khi cô mở mắt thì Ôn Kỳ đã lái xe đến một chung cư hoàn toàn xa lạ.
Cô mở to hai mắt nhìn chung cư cũ kỹ trước mặt, giống như đã bảy tám năm chưa được sửa chữa, cô xác định đây không phải là nơi để mua đồ càng xác định rõ là mình chưa từng tới nơi này.
Ôn Viễn nhìn Ôn kỳ rồi mở cửa xe đi xuống. Cô từ từ đi về phía một tầng nhà cách đó không xa, đang muốn quay đầu lại chất vấn Ôn Kỳ thì lại nhìn thấy Ôn Khác từ nơi đó âu đi ra. Trong nháy mắt, Ôn Viễn liền mở to hai mắt khó có thể tin nhìn Ôn Lão Gia.
Ôn Lão Gia cũng không nóng nảy, bình tĩnh đứng ở đằng kia chờ cô. Mà trong lòng của Ôn Viễn bây giờ lại vô cùng nổi giận, cảm giác bị lường gạt khiến cho cô không nhịn được muốn mắng chửi người, muốn phát tiết một trận.
"Đi thôi, ông nội đang chờ."
Tiếng của Ôn Kỳ từ phía sau truyền đến, Ôn Viễn quay đầu lại nhìn anh, thật sự khó mà tin được vào giờ phút này anh lại còn có thể ung dung bình tĩnh như vậy, cực kỳ chói mắt.
Ôn Viễn ngẩng đầu tát cho anh một cái, Ôn Kỳ không kịp phản ứng, lảo đảo một cái sau đó mới đứng vững, kinh ngạc nhìn cô.
"Cút ngay!"
Ôn Viễn lạnh lùng nói, cũng không quay đầu lại đi khỏi đó.






"Rất tức giận?"
Anh tái mặt đè nén lửa giận tới gần Ôn Viễn, Ôn Khác cũng không nhúc nhích đứng ở cửa khu, không hề gợn sóng hỏi.
Một cái tát kia làm cho bàn tay của Ôn Viễn tê dại cả đi. Bị mấy người liên hiệp bới nhau đùa giỡn xoay quanh, cô làm sao có thể không tức giận? Nhưng cô cũng biết, cô không thể nói đạo lý với Ôn Khác được, thứ nhất, ông là trưởng bối của cô. Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, là lời của cô không có chút trọng lượng nào. Vì vậy Ôn Viễn thu năm ngón tay lại, cứng đầu không lên tiếng.
Ôn Khác cũng không cần cô nghe nói, liền xoay người ra lệnh: "Theo ta lên ."
Ôn khác mang theo Ôn Viễn không ngừng nghỉ leo đến tận lầu sáu, cũng là tầng cao nhất. Mặc dù đã lớn tuổi, nhưng người đã từng chinh chiến khắp nơi như ông không giống với người bình thường, ông cụ leo lên mà vẫn vững vàng lấy chìa khóa ra mở cửa.
Ở chỗ này? Ôn Viễn rất lấy làm kinh hãi.
"Khi đó ta còn diễn tập ở bên ngoài, không về được. Cha cháu cũng không ở nhà, sinh trước ngày dự sinh mất mấy ngày, dọa bà nội của cháu giật mình, cũng không kịp đưa đến bệnh viện, sinh ngay ở chỗ này." Yên lặng một lát, ông mới nhỏ giọng nói tiếp: ”Chắc là vì duyên cớ này, cho nên nó mới thích cái chỗ này như vậy."
Ôn Viễn không nói một lời nhìn Ôn Khác, từ nhỏ đến lớn cô sợ ông nguyên nhân chủ yếu nhất vì ông chính là một người hỉ nộ vô thường, hơn nữa đối xử với con cháu trong nhà vĩnh viễn nghiêm túc, lạnh lùng. Cô rất ít khi thấy ông cười, hơn nữa Ôn Khác cũng rất kỳ quái, một khi đã cười, thì nhất định là hào sảng cười to.
Cô chưa từng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại này của ông bao giờ. Có chút buồn bã, có chút mất mát.
Vừa vào căn phòng này, lại khiến cho ông thay đổi nhiều như vậy. Chắc chắn trong lòng ông Lý Nhược Thu không hề có địa vị tầm thường.
"Ôn Viễn." Ôn Khác đột nhiên mở miệng gọi cô, giọng nói đã khôi phục lại vẻ nghiêm túc như bình thường trầm ổn mà có lực:”Cháu hiểu được Hành Chi bao nhiêu?"
Ôn Viễn ngẩng ra, bắt đầu suy tư về vấn đề này. Thật ra cô hiểu được anh bao nhiêu? Mấy năm qua, những thứ cô biết đều là anh muốn để cho cô biết, còn những thứ sâu xa hơn cô quả thật chưa từng hỏi anh. Nhưng mà những thứ này có quan trọng không? Cô chỉ cảm thấy, hai người thân mật với nhau cũng cần có không gian riêng, không thể nào yêu cầu anh đem chuyện hơn ba mươi năm từ nhỏ đến lớn tất cả đều nói cho cô nghe được.
Thấy cô không lên tiếng, Ôn Khác tựa như lại có thêm mấy phần tự tin, nói tiếp: "Từ khi cháu lên tiểu học Hành Chi đã không ở nhà rồi, nó đang du học ở nước ngoài, ta phải mất ba phen mấy bận gọi nó về mà vẫn không được. Ba cháu thì vào Bộ Ngoại Giao, đấy là vì phục vụ quốc gia nên ta