Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342428
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.
iện. Vừa mới xuống xe, từ cửa chính đại viện có thể nhìn thấy đèn phòng khách đều được bật sáng trưng.
Anh thoáng nhíu nhíu mày, bước nhanh vào đại sảnh.
Kiều Vũ Phân đang ngồi ở trên sô pha chờ anh, thấy anh đi vào, vội vàng cười đứng dậy đón: ”Đã tới rồi sao, thật nhanh."
Ôn Hành Chi ngồi xuống ghế đối diện hỏi:”Ông cụ đâu?"
"Đang trên lầu nhận điện thoại của chiến hữu cũ."
Vừa nói chuyện, Kiều Vũ Phân vừa rót trà, để xuống trước mặt của Ôn Hành Chi. Bà chỉ sợ Ôn Hành Chi nghe xong lời này liền vội vã bỏ đi, nhưng Ôn Hành Chi tối nay lại không hề nóng nảy, quan sát lá trà xoay chuyển trong cốc một lát, ngồi dựa vào sô pha, thả lỏng căng thẳng thần kinh suốt một buổi chiều.
Kiều Vũ Phân cũng bê cốc nước lên, chầm chậm uống từng ngụm, đem một xấp hình ở bên dưới khay trà đến trước mặt Ôn Hành Chi .
Ôn Hành Chi nhíu mày, hình như là đang muốn hỏi đây là cái gì.
Kiều Vũ Phân cười cười, nói: " Ngày hôm qua ông cụ giao cho tôi, muốn tôi giới thiệu đối tượng cho chú, ông nói tuy chú không vội nhưng ông sốt ruột, vội vã muốn bồng cháu rồi. Cho nên, mấy ngày nay tôi đã tìm mấy mối thật tốt, chú xem qua một chút, xem có hợp ý hay không."
Ôn Hành Chi nghe thấy hai chữ "đối tượng" thì tay đang muốn cầm ảnh lên xem liền dừng lại, anh cúi đầu duy trì tư thế này nghe Kiều Vũ Phân nói xong, mới lại từ từ cầm lên.
Kiều Vũ Phân cố tự trấn định bưng cốc trà lên tiếp tục uống, thấy anh cầm lên, mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mặt của Ôn Hành Chi vẫn không hề thay đổi.
Nhìn ra được những người này là đã được ông cụ hoặc chị dâu Kiều Vũ Phân chọn lựa kỹ càng rồi, người nào cũng đều có diện mạo xinh xắn, gia thế thì cũng không cần phải hỏi. Anh xem qua một lượt, chợt cười nói: "Thật thú vị."
"Như thế nào?" Kiều Vũ Phân cẩn thận hỏi.
Ôn Hành Chi liếc chị ta, từ trong xấp hình rút ra một gương mặt rồi hỏi Kiều Vũ Phân: "Nếu em nhớ không lầm, thì đây là em họ của chị dâu?"
Kiều Vũ Phân nghiêm túc nhìn xuống, vẻ mặt nhất thời có chút lúng túng, lúc về nhà, đang nói chuyện với cha mình không cẩn thận đã nói tới chuyện này, nhưng không nghĩ cũng bị bà thím nghe được. Liền bảo giới thiệu con gái của bà thím năm nay hai mươi tám tuổi cho Ôn Hành Chi. Cô ấy coi như vẫn còn trẻ tuổi, lại đi du học về ánh mắt dĩ nhiên là cao hơn người khác. Diện mạo cũng coi như thích hợp, nhưng cảm thấy nếu cùng Ôn Hành Chi đứng chung một chỗ thì cứ thấy thế nào đó.
Chỉ là giờ phút này Kiều Vũ Phân không thể nói thật được, bà quan sát vẻ mặt của anh rồi nói: "Sao, cảm thấy thế nào?"
Ôn Hành Chi không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Chị cảm thấy như thế nào?"
"Cái này....."
Kiều Vũ Phân lập tức đứng hình rồi.
Ôn Hành Chi cười cười, lại rút ra một tấm hình khác: ”Đây là Tôn Tinh con gái của Tôn chính ủy?"
"Sao chú biết?"
"Nghe bạn bè thường vào quán rượu nhắc qua, là một cô gái xinh đẹp."
Vốn còn có chút lúng túng, sau khi nghe nửa câu sau Kiều Vũ Phân lại thấy lên tinh thần: "Đúng vậy, ông cụ nói nói nhìn rất có tinh thần, hơn nữa còn có tướng vượng phu."
"Chỉ nghe nói là người lưỡng tính." Ôn Hành Chi mỉm cười nói tiếp: ”Người này nếu lấy về nhà bị đội nón xanh (cắm sừng) còn phải hỏi đối phương là nam hay nữ, thế thì em sẽ không chịu nổi."
Kiều Vũ Phân sững sờ trong chốc lát: ”Hành Chi....."
"Em không trách chị." Ôn Hành Chi không nhanh không chậm giống như tổng hợp quy tắc lại.”Em biết rõ đây là ý của ông cụ, em chỉ hỏi chị một vấn đề."
"Chú nói đi." Kiều Vũ Phân thấy hơi khẩn trương.
"Chị cảm thấy những người này so với con gái của chị thì ai tốt hơn?"
Kiều Vũ Phân không trả lời được, người là bà chọn cho anh, con gái cũng một tay bà nuôi, muốn bà đáp thế nào? Vô luận chọn cái nào cũng đều mất mặt cả!
Ôn Hành Chi cũng biết bà sẽ không đưa ra câu trả lời.
"Lần này coi như xong, đừng có lần sau nữa." Anh đem gập hình làm đôi, động tác vô cùng lịch sự mà xé thành hai nửa, đặt lên khay trà đẩy tới trước mặt của bà: “Chị cũng biết em không phải là người có tính khí như vậy đúng không."
Thấy anh đứng dậy muốn đi, Kiều Vũ Phân liền hoảng hốt, mở miệng gọi anh lại: "Hành Chi!"
Cùng lúc đó, ông cụ cũng nghe điện thoại xong, đang từ trên cầu thang chậm rãi đi xuống, nhìn thấy anh liền lạnh lùng nói: "Anh muốn đi đâu? Nơi này không phải là nhà của anh nữa phải không? Tới chưa được nửa giờ đã muốn đi?"
Mặt của Ôn Hành Chi không đổi sắc nhìn ông đáp: ”Nếu cha gọi con tới là để nhìn những người trong hình này, vậy thì chúng ta cũng không có gì để nói."
"Không hài lòng sao? Không hài lòng thì có thể đổi lại." Ông cụ liền trưng ra nét mặt độ lượng.
Ôn Hành Chi nhìn anh, cũng không nhịn được cười: "Đã đến mức này rồi, nếu cha còn giả vờ như vậy cũng không còn ý nghĩa gì cả."
Bị vạch trần rồi, ông cụ thật sự cũng không tức giận: "Vậy thì ta sẽ nói rõ, nếu anh muốn kết hôn thì tìm người khác đi, Ôn Viễn bên này cũng đừng có mơ tưởng."
"Thế nào?" Ôn Hành Chi liền dâng lên dự cảm.
"Không có gì, nếu anh muốn về thì cứ về đi thôi, vừa đúng cũng nên đem đồ của Ôn