XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

c thì không nói nhưng mà ông nội có thể sẽ đánh gãy chân của chú ấy!
Có thể là thái độ của Triệu Duy Nhất có vấn đề nên hai tuần Trần Dao tranh cãi với cậu ta không hề hỏi han gì đến cậu cả.
Triệu Duy Nhất nhỏ bé của nhà họ Triệu cũng phát cáu, cậu dỗi đi về nhà trước Ôn Viễn và Trần Dao. Ra khỏi cổng trường đã là trời tối, cũng không thấy Triệu Duy Nhất đi theo sau.
Chẵng lẻ cậu ta giận dỗi thiệt rồi sao?
Lúc mà Ôn Viễn đang bực bội thì Triệu Duy Nhất lại tới tìm cô. Nhưng mà không phải là vì Trần Dao, mà là vì cô.
“Sao vậy? Hôm nay tuyết rơi nhiều mà lại hẹn mình ở bên ngoài, tìm mình có chuyện gì sao?” Ôn Viễn nhận điện thoại của cậu, lấy một cái áo khoác thật dày trùm lên đầu rồi chạy ra ngoài.
Triệu Duy Nhất ngời trong một chiếc xe Jeep, nhìn thấy cô lạnh đến nỗi chóp mũi đã đỏ ửng, vội vàng mở cửa xe cho cô chui vào.
“Ôn Viễn, mình nhờ cậu một chuyện có được không?”
Ôn Viễn trợn tròn mắt, không thể tin tưởng túm lấy chùm tóc ngắn của cậu, “Cậu là Triệu Duy Nhất?”
“Đừng quậy.” Cậu tức giận phủi tay cô, “Vài ngày nữa Trần Dao tham gia cuộc thi ở thành phố T. cô ấy đi một mình như vậy mình thấy rất lo lắng, cho nên…” Triệu Duy Nhất nhìn thẳng vào cô, trong mắt mang theo sự nịnh hót: “Cho nên, cậu đi cùng cô ấy có được không?”
Ôn Viễn nghe xong cũng không trả lời ngay. Triệu Duy Nhất cho rằng cô không đồng ý, vội vàng nói: “Toàn bộ chi phí mình đều trả hết.”
Ôn Viễn: “Tại sao cậu lại không đi cùng cô ấy?”
“Mình rất muốn.” Triệu Duy Nhất nhỏ giọng than thở. “không phải mới cãi nhau sao, cô ấy kiên quyết từ chối mình cũng không thể gấp gáp được
"Mình phải nói như thế nào với người nhà đây?"
"Đơn giản thôi, cậu nói là đi chơi với bạn học đi. đi có một hai ngày thôi, thế nào?"
Xem ra người này đã lên kế hoạch hết rồi, cô còn có thể từ chối sao? Ôn Viễn hắt hơi, liếc nhìn Triệu Duy Nhất.
Gần tới tết Nguyên Đán, ông nội và cha đều vô cùng bận rộn. Trước đó ông nội Ôn đã về hưu tại bộ tổng tham mưu, mấy ngày nay bộ tổng tham mưu tổ chức các hoạt động cho những cựu cán bộ, ông nội Ôn không có việc gì làm nên tham dự. Mà cha cô - Ôn Hành Lễ đã đi ra nước ngoài, cho nên bây giờ trong nhà chỉ còn lại Kiều Vũ Phân và bà Thành.
Kiều Vũ Phân dạy dỗ Ôn Viễn cực kỳ nghiêm khắc, cho nên gần đây cô cũng có biểu hiệu tốt lên. Mỗi ngày về tới nhà đều học tập tới khuya, bà yêu thương Ôn Viễn chăm chỉ học tập nên khi nghe cô nói muốn đi chơi với bạn hai ngày, bà chỉ do dự một chút rồi đồng ý.
Trần Dao không nghĩ tới Triệu Duy Nhất sẽ nhờ Ôn Viễn đi với cô, cho nên khi ở nhà ga nhìn thấy Ôn Viễn cô liền ngẩn người. Cuối cùng, chỉ biết đỡ trán, bắt đắc dĩ nở nụ cười.
"Chị gọi điện thoại cho Duy Nhất, Viễn Viễn em chờ một chút..." nói xong cô còn làm bộ lấy di động ra.
Ôn Viễn vội vàng nắm lấy tay cô, cười đùa nói: "không có gì đâu, emcoi như là đi du lịch đường ngắn dù sao em cũng chưa từng đi tới thành phố T."
Trần Dao lớn như vậy, nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên cô đi xa. Cho nên khi nghe Ôn Viễn nói vậy, cô cũng có chút do dự. cô nhìn Ôn Viễn, im lặng một lát sau đó mới nói: "Chị cũng không rãnh đi dạo cùng em, em nghĩ kỹ đi.”
Ôn Viễn giơ tay lên thề giống như một đứa trẻ học tiểu học: "Em sẽ tự đi chơi không làm phiền chị!"
Trần Dao bị dáng vẻ này của cô chọc cười, xoa xoa đầu của cô, nói: "Chị nói thế nào thì Triệu Duy Nhất cũng sống chết đòi đi mua vé, thì ra
là chủ ý của em. Được rồi, đi thôi.”
Cuộc thi tổ chức ngày thứ bảy và chủ nhật, đúng vào ngày nghỉ cuối tuần cho nên Triệu Duy Nhất mua vé xe chiều thứ sáu. Từ thành phố B tới thành phố T cũng không xa lắm, đi bằng xe lửa thì cũng chỉ mất nửa tiếng. Ôn Viễn và Trần Dao mang hành lý tới một khách sạn, sau đó đi tới học viện điện ảnh của thành phố T làm giấy báo dự thi.
Hôm nay ở thành phố T có trận tuyết đầu tiên, mọi người đứng xếp hành thành dài bên ngoài học viện điện ảnh. Ôn Viễn mặc áo lông thật dày, mang bao tay da cừu, đồ bịt lỗ tai, hai chân như muốn đông cứng, cô đành phải dậm dậm chân.
Trần Dao mặc nhiều hơn cô một chút nhưng vẫn cẩn thận đứng đó, nhìn cô cười. “Nếu không thì em đi về trước đi? một mình chị xếp hàng là được rồi.”
Ôn Viễn lắc đầu, “không sao, em muốn ở lại đây nhìn soái ca và mỹ nữ! Chị xem, bên đó còn có camera của đài truyền hình kìa.”
Do những sinh viên của học viện điện ảnh đều là những ngôi sao tương lai nên mỗi khi tổ chức xét tuyển đều thu hút sự chú ý của truyền thông.
Trần Dao nhón chân nhìn xung quanh rồi quay lại nhìn Ôn Viễn, cô gái ngốc này còn khẩn trương hơn cả mình, nhìn cô trong lòng Trần Dao cảm thấy phức tạp.
Khi nhận được giấy báo dự thi, thì đã là sáu giờ tối. Trần Dao và Ôn Viễn mỗi người mua một củ khoai lang nướng gặm. đi dọc theo bên ngoài học viện điện ảnh tản bộ giữa bầu trời đầy tuyết.
“Ôn Viễn, em cảm thấy nơi này thế nào?”
Ôn Viễn đâu biết những thứ này, cô liếm khóe miệng dính khoai lang, càu nhàu: “Sao chị lại muốn tới thành phố T trong khi học viện điện ảnh ở thành phố B nổi tiếng hơn?”
“Chị không thi đậu.” T