Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2203 lượt.
gáp, nhưng tôi vẫn hy vọng ông có thể cẩn thận suy xét những điều kiện chúng ta đặt ra nãy giờ."
Lời vừa nói xong, đối phương đều nhìn nhau cười. Trò chuyện thêm một chút, phó bộ trưởng Lưu đứng dậy tiếp điện thoại.
Trong lòng Ôn Hành Chi thở dài đầy nhẹ nhõm, ngồi một bên lẳng lặng uống nước ấm. Đợi cho đến lúc phó bộ trưởng Lưu nói chuyện điện thoại xong thì ly nước của anh đã thấy đáy rồi.
Phó bộ trưởng Lưu cười xấu hổ, "Là điện thoại của con tôi. Nói ra cũng đúng dịp, nó đang học ở trường học mà cậu cũng từng học ở nước ngoài. Nó rất sùng bái những nhân vật làm mưa làm gió,nghe thấy tôi có hẹn với cậu nên muốn ghé qua gặp mặt."
Ôn Hành Chi nghe vậy chỉ cười nhẹ. Nói là đúng lúc nhưng chỉ sợ là đã sắp xếp trước rồi.
Anh có nghe được chút ít về con của phó bộ trưởng Lưu. Ỷ vào trong nhà có chút tiền thì không an phận ở nước ngoài học tập mà quay về thành phố T, suốt ngày tụ tập với mấy bang phái. Tạo ra bao nhiêu chuyện phiền phức rồi phó bộ trưởng Lưu mới nhớ tới phải tìm cho cậu ta vài việc làm nghiêm túc.
Hiểu rõ tâm tư của đối phương, sự việc trở nên tốt hơn.
Ôn Hành Chi cầm chai rượu lên, rót rượu cho đối phương. Nhớ tới hai người đang ăn cơm ở dưới lầu, anh nghiêng người bảo Lại Dĩ Ninh đưa họ về trước. Xem tình hình đêm này thì có khả năng bữa tiệc sẽ không kết thúc sớm rồi!
Lại Dĩ Ninh cũng hiểu rõ mọi chuyện, hạ thấp người xuống sau đó đi thẳng xuống lầu.
Nhìn dáng người Lại Dĩ Ninh đi ngang qua, phó bộ trưởng Lưu không nhịn được nhìn thêm vài lần rồi cảm thán, "Tổng giám đốc Ôn thật có phúc khí. Bản thân đã có bản lĩnh thì không nói, ngây cả nhân viên cũng xinh đẹp giỏi giang."
"Cũng tạm được!"
Ôn Hành Chi vừa nói, khóe miệng không khỏi hiện lên nụ cười trào phúng. Đúng lúc này điện thoại lại vang lên, Ôn Hành Chi nhìn lướt qua phó bộ trưởng Lưu, cười áy náy. "Tôi có chút việc, xin phép xuống lầu một lát."
"Không sao. Việc của cậu quan trọng hơn."
Đại sảnh dưới lầu đang trở nên rối rắm.
Nhân viên phục vụ đang đỡ thân hình cao lớn của một người đàn ông, cả gương mặt anh ta đỏ bừng, khi nói chuyện còn toát ra mùi rượu nồng nặc. Anh ta đẩy người đang đỡ mình ra, nói với ba người đứng đối diện: "Tao.. Tao nói cho tụi mày biết, tao đây vừa ý với mày mà mày không biết đón nhận. Mày thử hỏi khắp thành phố T này xem, tao muốn người phụ nữ nào mà không được chứ!"
Lời vừa dứt, một ly nước lạnh đã hất thẳng vào mặt anh.
Tay phải của Lại Dĩ Ninh nắm chặt ly thủy tinh, cười lạnh lùng với người đàn ông uống rượu đang có ý đồ xấu này: "Tôi giúp anh tỉnh rượu. Cho anh biết cái gì nên động vào và cái gì không nên động vào!"
Nói xong Lại Dĩ Ninh xoay người đi về phía Ôn Viễn và Trần Dao, không thèm quan tâm đến tên đàn ông đó.
Cả hai người đang nhìn côđầy kinh ngạc.
Điều này cũng khó trách, vốn đĩ đang ăn cơm ngon lànhtự nhiên lại bị một tên đàn ông say rượu xa lạ đùa cợt trước mặt mọi người. Đều là con gái mười bảy, mười tám tuổi làm gì mà từng trải qua chuyện này.
Đôi mắt Trần Dao mở to, đầy sợ hãi: "Làm mích lòng hắn ta sẽ không có chuyện gì chứ? Em thấy hắn rất hung dữ..."
Dường như Ôn Viễn chưa phản ứng kịp, đứng đó che mặt nhìn tên đàn ông đang nhe nanh múa vuốt mà không dám nhúc nhích. Mãi cho tới khi có một đôi tay mạnh mẽ cầm lấy đôi tay cô đang che mặt, thì lúc này cô mới giật mình tỉnh dậy,kinh sợ nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mặt.
"Chú..."
Cô vừa mở miệng, giọng nói đầy run rẩy. Ôn Hành Chi không nói chuyện, quay mặt của cô lại, nơi đó đã sưng đỏ lên.
"Sao lại thế này?"
Giọng nói của anh cực kỳ kém, cả sắc mặt cũng trầm xuống. Ôn Viễn nhìn anh, không dám mở miệng nói chuyện. Trần Dao thì bình tĩnh lại đôi chút, chỉ vào người đàn ông uống say nói: "Chính là hắn,hắn đã tát Viễn Viễn."
Lúc này Ôn Hành Chi mới nhìn thẳng người đàn ông đó. Chỉ liếc mắt một cái, trong mắt từ tức giận chuyển thành một sự hài hước và châm chọc. Anh ngẩng đầu nhìn Phó bộ trưởng Lưu đang vội vàng đi xuống.
Chỉ thấy phó bộ trưởng Lưu đi tới trước mặt người đàn ông kia, cho hắn ta một cái tát: "Mày, ai cho mày chạy tới đây gây ra chuyện hả?! Tối nay mày tới đây làm gì biết không?!"
Nói là một cái tát, nhưng mà đã bị Ôn Hành Chi làm gián đoạn giữa chừng.
Ôn Hành Chi không nghĩ tới tối nay lại xảy ra chuyện như thế này. Anh liếc nhìn hai cha con trước mặt, không hề che giấu vẻ đùa cợt trong ánh mắt. Phó bộ trưởng Lưu lập tức rút tay về, khom người giải thích với Ôn Hành Chi: "Cậu xem, thật sự xin lỗi, con của tôi thật là vô liêm sỉ, tôi..."
Ôn Hành Chi cườilạnh lùng, hít sâu vào một hơi, sau đó mới hạ giọng đầy sắc bén nói: "Xem ra cậu ấy uống hơi nhiều, chuyện đêm nay có lẽ không bàn tiếp được nữa. Thế này cũng được, gương mặt cháu gái tôi cũng đã sưng lên hết rồi, tôi phải dẫn nó về trước đã."
"Vâng vâng..." Phó bộ trưởng biết, đây là đang nể mặt ông. Nhìn thấy họ đi khỏi thì quay lại tát cho con mình một cái, "Mày gây ra chuyện khốn nạn rồi!"
Trong khách sạn huy