Dấu Ấn Của Hoàng Tử Ác Ma (18+)
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
rần Dao thở dài: “Chị biết rõ trình độ của mình, có thể thi ở chỗ này là may lắm rồi. Còn nữa…” cô quay mặt vào bên trong, ánh mắt say mê: “Có rất nhiều danh nhân cũng đi ra từ nơi này. Chị hyvọng sẽ có một ngày mình cũng được như họ.”
Ôn Viễn không hiểu suy nghĩ của cô ấy. Nhưng mà lại rất hâm mộ cô ấy, hâm mộ cô ấy biết rõ tương lai của mình sẽ làm gì và ở đâu. Hâm mộ cô ấy cố gắng đạt được mục tiêu, không giống như cô, dù cho khoảng thời gian này cô có cố gắng tới đâu, cũng chỉ là vì đạt tới yêu cầu của chú mà thôi.
Nhớ tới điều này, Ôn Viễn có chút nổi giận.
cô ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt của Trần Dao rất u ám. Suy nghĩ một chút, Ôn Viễn đề nghị: “Chúng ta đi lên cầu Đại ngắm cảnh đêm ở thành phố T không?”
một câu nói của cô khiến Trần Dao mơ hồ, nhưng mà Ôn Viễn đã nhanh chóng ăn khoai rồi nắm lấy tay cô chạy nhanh về phía cây cầu Đại được mở đèn đuốc sáng trưng như nạm vàng.
Vừa chạy vừa reo hò, bông tuyết lành lạnh bay vào miệng, hai cô gái nhỏ chạy như điên, đèn đường chiếu sáng khuôn mặt trẻ tuổi của hai người.
Giờ cây cầu này có thể nói là nổi tiếng dài nhất ở thành phố T, vất vả chạy đến cuối cầu, Ôn Viễn nhìn Trần Dao cười cười: “không có Triệu Duy Nhất bên cạnh, có phải chị đang hối hận hay không?”
Trần Dao chạy không kịp thở, khom người nhìn Ôn Viễn, nói không nên lời. cô cúi đầu tìm khăn giấy lau mồ hôi, để tránh mồ hôi làm trôi lớp trang điểm.
Lục lọi một lúc, bỗng nhiên Trần Dao ngừng hành động lại, ngẩng đầu lên, vẻ mặt xanh mét nhìn Ôn Viễn.
“Sao vậy?” Ôn Viễn chớp mắt nhìn cô.
“Ví tiền của chị rớt rồ!”
Trần Dao nói không lưu loát, chẳng quan tâm mồ hôi trên người, quay trở lại dọc đường, tìm ví tiền bị mất. Ôn Viễn cũng ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, lập tức đi theo.
Lúc này trời đã tối, cho dù có đèn đường nhưng vẫn không chiếu sáng hết mọi nơi. Ôn Viễn giúp Trần Dao cầm điện thoại, dùng ánh sáng nhỏ nhoi chiếu sáng cho cô tìm kiếm.
“Chị Trần Dao trong ví tiền đó có gì quan trọng sao?”
Trần Dao lắc đầu: “không có bao nhiêu tiền, nhưng mà vấn đề là giấy báo dự thi ở trong đó.”
“Cái gì?”
Sắc mặt Ôn Viễn cũng trở nên tái mét, cô không dám hỏi nhiều, đi theo Trần Dao tìm kiếm, từ chỗ cầu Đại trở về học viện điện ảnh, một chỗ cũng không bỏ qua, nhưng mà cuối cùng cũng không tìm thấy tung tích của bóp tiền.
“Làm sao bây giờ? Lần này xong rồi, không có giấy báo thi thì ngày mai chị thi thế nào?”
Trần Dao gấp đến muốn khóc, Ôn Viễn nhìn cô, cũng không biết nên làm gì bây giờ. cô nhìn xung quanh, nhìn trên đường có nhiều người xa lạ, trong lòng cô cảm thấy thất vọng.
Từng chiếc xe lái ngang qua bọn họ, đèn đường chiếu sáng gương mặt lo lắng của hai người. Ôn Viễn bất lực nhìn từng chiếc xe lướt ngang qua, bỗng dưng ánh mắt cô sáng lên.
“Chị Trần Dao cho em mượn di động của chị một lát.”
“Em gọi cho ai? Đừng có gọi cho Triệu Duy Nhất đó!” Trần Dao ngăn cản cô.
“không phải.” Ôn Viễn lắc đầu, cắn cắn môi, dường như không muốn đề cập đến anh: “Em gọi cho chú của em. Chú ấy sống ở thành phố T.”
Ôn Hành Chi vừa đi ra khỏi tòa nhà GP không lâu thì nhận được điện thoại của Ôn Viễn, sau khi nghe xong anh bảo tài xế chạy thẳng đến học viện điện ảnh.
Trong khoảng thời gian này anh bận rộn nhiều việc. Gần đây ở Châu Âu có một ngân hàng lớn tên là MH đang có nguy cơ phá sản rất cao, những người gửi tiền vào bây giờ đang nhao nhao rút tiền làm cho nguồn vốn đầu tư của thị trường tư bản càng thêm hỗn loạn. GP ở trung tâm vòng xoáy nên đối với chuyện MH phá sản GP bị ảnh hưởng cũng không ít, nhưng mà ông chủ của trụ sở chính GP tại Anh lại đang quan tâm tới vấn đề khác.
Trước đó hội đồng quản trị của MH có ủy thác một quỹ bảo hiểm lớn ở trong nước, lập một tài khoản cá nhân để đầu tư các nghiệp vụ ở nước ngoài. Bây giờ MH sắp bị phá sản, chắc chắn hội đồng quản trị sẽ rút hết các khoản đầu tư và chuyển vào bên anh. Đây chính là miếng thịt béo đối với bất kỳ ngân hàng nào. Khoan hãy nói tới lợi nhuận như thế nào, chỉ cần nhìn chi phí ủy thác hằng năm cũng thấy cao rồi. Cho nên, khi nghe tin tức phá sản của MH thì tổng bộ của GP đã lập tức gọi điện thoại tới thành phố T.
Đương nhiên Ôn Hành Chi hiểu rõ ý định của cuộc điện thoại này, sau khi cúp điện thoại thì trực tiếp gọi cho phó bộ trưởng của ban quản trị ở bộ phận đầu tư nước ngoài hẹn đêm nay gặp mặt.
Ôn Hành Chi trầm ngâm một lúc rồi hỏi: "Buổi tiệc tối nay mấy giờ?"
Chỉ có điều cô gái nhỏ họ Ôn cũng không phải là kẻ ngu ngốc. Nghe giọng điệu của anh dường như không vui đành phải e dè nói: "Chỉ sợ chú đang bận rộn nên ngại không muốn làm phiền thôi."
Ôn Hành Chi nghe cô nói thì đã biết cô gái này đã có chủ kiến của bản thân mình rồi. Anh híp mắt nhìn cô, vừa định nói gì đó thì nghe thấy giọng của Trần Dao.
"Là cháu không tốt." Trần Dao vừa nói vẻ mặt vừa có lỗi, "Viễn Viễn đi theo giúp cháu tham gia cuộc thi, do cháu không cẩn thận làm mất bóp tiền có giấy báo thi trong đó, không còn cách nào k