Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342326
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2326 lượt.
ững việc gì em không nhớ rõ sao? Ở đâu ra mà em có tự tin có thể bình tĩnh ứng phó, nếu không có anh ở đó… Ôn Viễn, em nghĩ đêm nay sẽ qua như thế nào?”
Ôn Viễn quả thật không dám nghĩ.
Cô thừa nhận anh nói đúng cho nên muốn phản bác cũng không tìm ra được lý do, chỉ có thể yếu ớt nói: “Em muốn kiếm thêm chút tiền sinh hoạt mà thôi, em không nghĩ nhiều như vậy.”
“Em thiếu tiền?”
“Không thiếu thì không thể đi làm thêm sao?” Ôn Viễn phản đối: “Đề phòng sau này thôi, em đã 20 tuổi không muốn phụ thuộc trong gia đình mãi. Em biết anh có tiền, chẳng qua em không muốn dựa dẫm anh, còn chưa tới lúc anh phải nuôi em.”
Nói xong câu cuối, Ôn Viễn chợt bịt miệng. Nói thuận miệng thì đã nói đến những lời nào rồi?
Cô mở to hai mắt, vẻ mặt như “Anh đừng hiểu lầm.” Mà phản ứng của Ôn Hành Chi cũng rất…..khó nói. Anh không hề chớp mắt nhìn Ôn Viễn, bỗng nhiên đưa tay, gõ gõ ót cô một cái.
Anh nhìn Ôn Viễn rồi nói, ý nghĩa cực kỳ sâu xa: “Thì ra đã xem thường em quá rồi.”
Nha đầu này thật là ngốc, chung quy là quá ngốc mà lại rất hợp tâm ý của anh.
Ôn Viễn cẩn thận quan sát từng li từng tí nét mặt của anh, hỏi: “Vậy anh có thể tha thứ cho em một lần không?”
“Tối nay tạm thời không thể.”
Ôn Viễn nổi giận, cô chưa từng gặp ai thù dai như vậy. Lên tới trung học vẫn chưa từng bị anh đánh lần nào, hiện tại có danh phận rồi, ngược lại càng ngày càng quá đáng. Như vậy sao được?
Trong lòng liền hiện ra một kế sách, Ôn Viễn nhếch khóe môi, giảo hoạt nhìn anh: “Vậy anh hôn em một cái đi, nếu không em sẽ không ngủ được.”
Ôn Viễn bắt đầu sử dụng chiêu ăn vạ.
Ôn Hành Chi tự nhiên cũng hiểu được, anh cúi đầu nhìn mắt cô, ánh đèn ngủ nhàn nhạt không thể nhìn thấy mặt cô đang đỏ lên nhưng ánh mắt thì không gạt người được. Có chút xấu hổ, có chút hài lòng, lại có chút mong chờ.
Ôn Viễn cũng cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô có chút thay đổi, nhón chân lên chuẩn bị thì nghe thấy anh nói: “Không ngủ được thì mở to hai mắt nằm trên giường đi.”
Lắng nghe lời nói của anh thì sẽ thấy giọng nói của anh có chút khan khan, cố ý đè nén. Nhưng giờ phút này Ôn Viễn bất chấp những cái này, trong đầu đều là suy nghĩ mình như thế mà bị………..từ chối?
Không thể chấp nhận.
“Này.”
Cô bất mãn kêu lên một tiếng, lại thấy anh đang tự tay tắt đèn ngủ đầu giừơng, cả phòng nhất thời chìm vào trong bóng tối. Ôn Viễn cho là anh muốn rời khỏi phòng, đang muốn kháng nghị thì chợt cảm thấy sau ót cô có một bàn tay, sau đó môi cô liền bị hôn lên.
Nụ hôn mang theo mùi vị bạc hà thơm mát, dịu dàng. Ôn Viễn lập tức ngây dại, cho đến khi anh buông cô ra, vỗ vỗ khuôn mặt của cô, thong thả đóng cửa phòng ngủ chính ra ngoài thì Ôn Viễn mới bị tiếng động này làm cho tỉnh lại.
Ôn Viễn xụi lơ trên giường, nắm chặt chăn, cảm nhận nhịp tim run rẩy của mình.
Ngày thứ hai sau khi đi làm phục vụ, Ôn Viễn dậy rất muộn.
Lúc cô dậy Ôn Hành Chi đã không còn ở đây, chỉ còn trợ lý Ninh đang chờ ở phòng ăn. Trên bàn đã chuẩn bị rất nhiều điểm tâm sáng. Trợ lý Ninh cười giải thích: “Ôn tiên sinh có một cuộc họp quan trọng lúc sớm, chờ các cô ăn xong điểm tâm sẽ đưa các cô về lại trường.”
Ôn Viễn cắn bánh bao: “Không cần đâu, ở đây rất gần với đại học T, em cùng với Tiểu Hà tự về được rồi.” Cô quay đầu lại hỏi Từ Tiểu Hà: “Không có vấn đề gì chứ?”
Tửu lượng Từ Tiểu Hà rất kém, ngủ một đêm mà hôm nay sắc mặt cũng không khá hơn là mấy, tinh thần thì mệt mỏi. Đối với câu hỏi của Ôn Viễn chỉ gật gật đầu một cái.
Trợ lý Ninh cũng không miễn cưỡng.
“Trung học cơ sở?” Giọng nói anh kéo dài, làm như đang suy nghĩ: “Anh làm sao lại nhớ đến thời điểm đó thành tích của em cũng không có cao, còn vì vậy mà bị đánh?”
Ôn Viễn nóng mặt: “Là ai nói?”
Khi đó là lần đầu nhập học, bởi vì chuyển đến trường trung học trọng điểm toàn tụ tập nhiều học sinh giỏi, cho nên biểu hiện của Ôn Viễn cũng không tính là xuất sắc. Trong lòng cô có mâu thuẫn với trường này, hơn nữa yêu cầu của thầy giáo cũng rất nghiêm khắc nên sinh ra chống đối ở trong lòng. Đối với chuyện học tập cô không để ý mấy, nên kết quả thi xếp hạng giữa kỳ tên nằm ở dưới danh sách đếm lên.
Sau khi biết được chuyện này Kiều Vũ Phân giận đến phát run, lần đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất bà đánh Ôn Viễn. Lần đó đánh cũng không tính là nặng, nhưng bởi vì là lần đầu bị đánh nên ấn tượng nhớ rất lâu. Đêm hôm đó Ôn Viễn không ăn cơm, lau nước mắt leo lên giường ngủ, nửa đêm vì bị đói mà tỉnh lại thì thấy Kiều Vũ Phân ngồi trước bàn học của cô, nghiêm túc xem xét lại các bài thi. Thấy cô tỉnh, tuy là vẫn làm mặt lạnh lùng nhưng vẫn nấu cháo nóng cho cô ăn.
Khi đó cô nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Kiều Vũ Phân thì không khỏi cảm thấy áy náy. Về sau tuy thành tích học tập không thật sự tốt nhưng cũng không bao giờ xếp cuối lớp.
Ôn Viễn cảm thấy kỳ quái, chuyện như này ngoại trừ bà Thành cùng với Kiều Vũ Phân biết ra thì không ai biết. Làm sao anh biết....
Nghĩ đến đây, Ôn Viễn rầu rĩ nói: “Không ng