XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342327

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.

anh quay mặt, không nói một lời nào đi thẳng vào thang máy.
Không hiểu, cũng cảm thấy hơi uất ức. Ôn Viễn rùng mình một cái, đi theo phía sau Ôn Hành Chi.
Theo phân phó của Ôn Hành Chi, tài xế đưa Từ Tiểu Hà vào giường ngủ trong phòng khách. Cô ta đã uống rượu say, trong nhà cũng không có người khác nên không thể thay đồ, cho nên chỉ còn biết đợi cô ta tỉnh rồi tự mình giải quyết.
Mà Ôn Viễn………….
Ôn Hành Chi xoay người nhìn cô: “Em đi tắm trước đi.”
Ôn Viễn có chút sợ hãi liếm liếm môi: “Em….em có thể giải thích…….”
“Đi tắm trước di.” Ôn Hành Chi lặp lại lời nói một lần nữa: “Người toàn mùi rượu, tắm xong ra nói chuyện với anh.”
Ôn Viễn cứng họng.
Không ngờ lại là như thế, anh chê cô bẩn hay sao?
“Chú, cháu……….”
“Tôi nói, đi tắm………….”
Ôn Viễn nhìn ra anh cố tình nhấn mạnh hai chữ này, mặt cô khẽ nóng lên, thẹn quá hóa giận. Cô tùy ý ném túi xách xuống, đi tới tủ đồ ở phòng ngủ tìm một bộ đồ ngủ, lê bước chân, nặng nề đạp vào cửa phòng tắm.
Phòng tắm rộng rãi sáng ngời, Ôn Viễn nhìn mình trong gương, càng nghĩ lại càng thấy giận. Tại sao anh nói gì cô cũng đều phải làm theo? Tính khí lại nổi lên, để quần áo ngủ qua một bên rồi trở lại phòng khách, nói với Ôn Hành Chi vừa mới ngồi xuống: “Em không tắm.”
Ôn Hành Chi ngẩng đầu nhìn cô cứng đầu cứng cổ, giọng nói lạnh lùng: “Không được nhiều chuyện, nhân lúc tôi còn kiên nhẫn, nghe lời đi.”
“Không đi.” Ôn Viễn khiêu chiến cùng với anh: “Tại sao đến câu giải thích cũng không cho em nói?”
“Không có tâm trạng nghe.”
Ôn Viễn vô cùng tức giận: “Không để cho em nói em không tắm, chê em bẩn, em …….. em còn ở đây làm gì?” Nói xong cô nhặt túi xách trên đất đi ra ngoài, áo khoác cũng không thèm mặc.
“Ôn Viễn.” Anh thấp giọng kêu cô.
Ôn Viễn dứt khoát làm như không nghe thấy, lạch cạch mở cửa, vừa muốn đi ra ngoài.
Ôn Hành Chi chưa bao giờ bị ai làm cho tức như vậy, gân xanh nổi đầy trên trán. Anh đi nhanh tới bên cửa, kéo Ôn Viễn đang đi tới cửa thang máy quay lại. Đương nhiên là Ôn Viễn giãy dụa, nhưng lại bị Ôn Hành Chi ôm lấy eo, khóa cửa chính lại, ôm cô đi thẳng vào phòng ngủ lớn.
“Buông em ra.” Ôn Viễn giãy dụa, hai cánh tay cách áo sơ mi cào lên lưng anh, chân thì đạp lung tung lên người anh.
“Được rồi, Ôn Viễn!” Anh ôm chặt tay chân cô, mặc cô làm lưng anh đau nhưng anh cũng không chịu buông ra: “Nói dối, tiếp rượu, tùy hứng, cáu kỉnh, tuổi em càng nhiều thì bản lĩnh cũng nhiều lên không ít. Không quản lý, chẳng phải em sẽ quậy đến trời sao?”
“Anh dựa vào cái gì mà quản em? Anh buông em xuống.”
Không hề để ý khi nói những lời này, Ôn Viễn chợt bị buông xuống. Nhưng cô chưa kịp chạy đi thì đã bị Ôn Hành Chi kéo hai tay ra sau lưng đặt lên đùi anh.
“Dựa vào cái gì sao?” Giọng nói Ôn Hành Chi có phần khàn khàn: “Chỉ dựa vào lúc ở cửa khách sạn em gọi tôi một tiếng kia, tôi không phải là người quản lý em sao?”
Cô gọi anh là cái gì?
Giờ phút này Ôn Viễn không có nghĩ ra, cũng không cần suy nghĩ nữa. Một giây tiếp theo mông đít đã bị đánh hai cái. Ôn Viễn phản xạ có điều kiện níu lấy áo sơ mi của anh, hít mạnh một hơi, òa lên khóc, nhưng một giây tiếp theo cô cắn chặt môi của mình lại.
Ôn Hành Chi cảm thấy mình ra tay có chút nặng, anh cố gắng kiềm chế thả lỏng với cô. Ôn Viễn lợi dụng cơ hội tay chân được thả thì nhanh chóng bò từ đùi anh xuống, lập tức chạy tới trong góc.
“Anh……anh………đánh em?” Ôn Viễn che cái mông, ánh mắt đáng thương nhìn anh chằm chằm, lộ ra vẻ mặt không thể tin được.
Ôn Hành Chi vốn là vô cùng tức giận, nhưng nhìn thấy cô đang tuôn lệ đáng thương thì nhất thời không biết làm sao, tức giận trong lòng không phát ra được rồi.
Anh đứng tại chỗ, xoa xoa mi tâm, cố gắng trấn tĩnh bản thân, ngoắc tay kêu Ôn Viễn: “Em qua đây.”
“Anh đừng mơ.” Cô cắn môi, chỉ có kẻ ngu mới đi qua để ăn đòn.
“Vậy thì ngoan ngoãn đi làm theo lời anh đi.”
Ôn Viễn hung hăng trừng mắt nhìn anh.
Không phải là tắm sao? Ai sợ ai hả?
Cô nhìn xung quanh một chút, may mắn là chỗ cô đứng với phòng tắm tương đối gần, Ôn Viễn cảnh giác nhìn Ôn Hành Chi, mở cửa thật nhanh, trong nháy mắt rút chìa khóa khóa trái cửa phòng tắm.
Xem anh làm như thế nào.
Tối nay tuyệt đối chính là khảo nghiệm sự nhẫn nại của Ôn Hành Chi.
Ôn Hành Chi nhíu mày nhìn cửa phòng tắm đóng chặt. Anh im lặng ngồi trên ghế salon một lát rồi bật cười. Tháo cà vạt vứt qua một bên, Ôn Hành Chi lại tiếp tục xoa xoa mi tâm, làm cho tâm tình trở lại bình tĩnh.
Anh không nghĩ mình sẽ mất bình tĩnh tới mức đó, nhưng nghĩ tới chuyện nha đầu kia làm thì đánh cô hai cái cũng không xem là oan ức cho cô.
Có rất ít người có thể làm cho anh tức giận đến mức này, nhưng Ôn Viễn lại có cái bản lĩnh khiến anh thấy bất lực.
Bên trong phòng tắm.
Sau khi xác nhận mình đã an toàn, Ôn Viễn mới hít thở thật sâu. Trong gương phản chiếu bộ dạng nhếch nhác của cô, Ôn Viễn nhìn thẳng vào gương, đôi mắt ửng hồng nhìn có vẻ uất ức.
Lúc trước ở ký túc xá nghe Xuân Hỉ cùng Chu Nghiêu nói, tìm bạn trai lớn tuổi một chút rất