Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2334 lượt.

ông không biết xấu hổ này. Mặc dù nghĩ như thế nhưng cô không thể làm được, chọc giận đến bọn họ chắc chắn cô cùng Từ Tiểu Hà không thể nào thoát được.
“Tôi còn là học sinh không thể uống nhiều được, chúng tôi mỗi người uống một ly vậy là được chứ?”
Mấy nguời đàn ông này vừa nghe xong bỗng nhiên cảm thấy thú vị: “Học sinh thì sao, đã vào đây còn giả bộ thơ ngây à? Đùa sao?”
Ôn Viễn chưa từng gặp ai không nói lý lẽ như vậy, quả thật cô bị chọc giận muốn ngất đi. Cô chợt nhớ tới lần cùng với Triệu Duy Nhất đi tới nơi này, lúc này cô thật muốn có một chai bia, nói chính xác hơn là cô muốn đập lên đầu tên đàn ông này.
Trái lại có thể gọi người, nhưng khách sạn này toàn những người có tiền, chỉ có thể để hai cô chịu tội. Cô thì không quan tâm nhưng còn Từ Tiểu Hà thì phải làm sao đây?
Ôn Viễn liếc nhìn sắc mặt Từ Tiểu Hà một cái, cô khẽ cắn răng, ý chí dâng lên, bưng ly rượu đưa tới trước mặt uống không còn một giọt.
Không ngờ rằng cô sẽ uống hết, người đàn ông cầm đầu kêu lên một tiếng. Ôn Viễn bị nghẹn đến ho khan không ngừng, nước mắt cũng muốn trào ra, không nhịn được chửi rủa đám người kia ở trong lòng.
Cửa mở ra, trong hành lang thỉnh thoảng có người đi qua, nhìn thấy tình cảnh này nhưng cũng không dám đi vào. Những người này đều là nhân vật lớn, khách sạn cũng không dám đắc tội, huống chi là bọn họ.
Ôn Viễn tủi thân quả thật muốn khóc, còn phải giữ Từ Tiểu Hà, đành liều mình hạ quyết tâm bưng ly rượu thứ hai lên.
Đang muốn uống thì cảm thấy sau lưng nổi lên một cơn gió, cánh của bị mở toang, cô xoay người lại, kinh ngạc trợn tròn hai măt, nhìn người đang tiến vào.
Ôn, Ôn Hành Chi???






Ôn Hành Chi nheo mắt quan sát những người ở trong căn phòng bao này, trừ Ôn Viễn, những người khác đều là người quen, về mặt công việc thì cũng có qua lại.
Cánh tay đặt trên khóa phòng thu lại, Ôn Hành Chi chợt cười, không thèm nhìn Ôn Viễn, trực tiếp đi tới ngồi bên cạnh người đàn ông ngồi ở chỗ chủ vị, vươn tay ra.
“Tổng giám đốc Kiều, đã lâu không gặp.”
Người bị gọi là tổng giám đốc Kiều không kịp phản ứng, cho đến khi Triệu Tấn Tập bước vào mới bừng tỉnh, anh ta mượn rượu mời khách, nắm lấy tay Ôn Hành Chi: “Thì ra là tổng giám đốc Ôn, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp. Hôm kia còn nghe lão Triệu nhắc tới anh, không ngờ hôm nay có thể gặp được, đến đây, uống một ly. Lão Triệu cũng tới đây ngồi.”
Thật ra Triệu Tấn Tập có chút không hiểu, lúc nãy sau khi Ôn Hành Chi uống xong ly rượu của Trần Dao rồi bỏ đi. Tưởng rằng là lời nói đùa giỡn đã chọc giận anh nhưng không nghĩ tới anh đi tới gõ cửa phòng đối diện. Sau đó gặp người quen này.
Đúng lúc một giọng nói trong trẻo nhu hòa gọi lại: “Viễn Viễn.”
Ôn Viễn đứng lại, quay người nhìn người phụ nữ sau lưng……Trần Dao. Nhìn thấy cô ta, Ôn Viễn không tự chủ nhíu mày, mà Trần Dao giống như không có gì thay đổi, dù biểu hiện của Ôn Viễn rõ ràng không thích cô ta nhưng vẫn mỉm cười đối mặt.
Trần Dao đưa cái túi trong tay ra: “Đây là đồ của cô, chú cô nói tôi đưa cô cùng với bạn học ra xe. Có thể đi được chưa? Cần tôi đỡ không?”
Không biết có phải vì uống rượu hay không mà lúc này Ôn Viễn hơi buồn nôn. Nhất là khi cô ngửi được mùi nước hoa trên người Trần Dao, vì vậy cô đành lấy đồ trên tay Trần Dao, “Tôi không sao, tự đi được.”
Khuôn mặt xinh đẹp của Trần Dao sững sờ, nhưng khôi phục lại nụ cười rất nhanh. Cô ta nhìn người đang từ trên lầu đi xuống, cười đến động lòng người: “Ôn tiên sinh.”
Nghe một tiếng đó, Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn về phía sau lưng. Cô chỉ thấy Ôn Hành Chi đang bước từ cầu thang trên lầu xuống, áo khoác ngoài vắt ở cùi chỏ tay, áo sơ mi trắng ở trong gió đêm nhìn có vẻ mỏng manh.
Anh khẽ liếc nhìn Trần Dao, gật đầu một cái, liền cầm tay Ôn Viễn: “Theo tôi lên xe.”
Bị anh nắm chặt cổ tay, nên có chút đau.
Ôn Viễn nhỏ giọng sợ sệt gọi anh: “Chú.”
“Lên xe……” Ôn Hành Chi quát cô một tiếng, mở cửa xe, nhét cô vào băng ghế sau. Còn mình đi lên phía trước, nhỏ giọng phân phó với tài xế.
Tài xế cũng thật xui xẻo hai lần đều gặp lúc tổng giám đốc đang giận dữ, mỗi lần đều có liên quan đến cô bé này, không dám nói nhiều lời, đạp ga cho xe chạy đi.
Anh đang tức giận, hơn nữa rất nghiêm trọng.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Viễn sau khi lên xe chính là xoa xoa cổ tay, đỡ Từ Tiểu Hà đang ngủ mê man, trong lòng thấp thỏm nhìn về phía Ôn Hành Chi.
Anh ngồi bên cạnh tài xế không nói một lời nào, đầu tóc chỉnh tề ngay ngắn, lộ ra khí thế lạnh lùng. Nếu như lúc trước cô phạm lỗi thì vẫn còn lá gan cùng anh đối đáp. Hiện tại, chỉ sợ muốn mở miệng nói chuyện, Ôn Viễn cũng không có đủ can đảm.
Xe chạy thẳng đến căn hộ 200 mét vuông của Ôn Hành Chi, tài xế rất hiểu chuyện ôm lấy Từ Tiểu Hà.
Ôn Viễn đeo túi xách, một làn gió đêm lạnh lẽo thổi tới, cô không nhịn được mà hắt xì một cái, đưa mắt nhìn qua Ôn Hành Chi.
Anh cau mày nhìn cô, giống như muốn nói một cái gì đó. Ôn Viễn thấp thỏm che miệng nhìn anh, cuối cùng cũng chỉ thấy