Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2331 lượt.

tốt, hiểu được cách chăm sóc người khác, hơn nữa còn rất khoan dung. Cô tìm được người lớn tuổi hơn nhưng kết quả sao lại thảm như vậy?
Ban đầu cô biết người kia coi thường cô là một đứa nhỏ hay gây chuyện, hiện tại giờ mới hiểu được, khi chọc tới người người kia, người kia sẽ không khách khí trực tiếp dạy dỗ mình.
Ôn Viễn cởi quần áo, liếc nhìn xuống nơi bị anh đánh. Nhiệt độ vẫn còn chưa có giảm xuống, hơn nữa còn có dấu màu đỏ.
“Thật đáng ghét.”
Cô lặng lẽ lẩm bẩm một câu rồi mở nước tắm.
Nước nóng làm cho thần kinh của cô trở lại bình thường, chỗ bị đánh kia vẫn còn chút đau. Ôn Viễn cẩn thận lấy khăn lông lau khô thân thể, chậm rãi mặc áo ngủ vào.
Quần áo cởi xuống thì ném qua một bên, Ôn Viễn cúi người nhặt lên bộ đồng phục Từ Tiểu Hà đưa cho mình, lau sạch tấm gương bị ướt, cầm bộ đồng phục khoa tay múa chân một lúc, tưởng tượng dáng vẻ lúc mình mặc nó … quả nhiên là chẳng ra gì.
Hơn nữa cô đứng ở dưới đại sảnh, khách uống say qua lại đều cần cô đỡ, mà trên lầu năm lại tràn ngập mùi thuốc lá, còn phải đứng ở đó rất lâu, trên người không dính mùi rượu mới là lạ. Ôn Viễn bị anh ghét bỏ thậm chí có bóng ma trong lòng, cô kiểm tra lại quần áo của mình, cố gắng ngửi, sau khi xác định trên người toàn là mùi sữa tắm mới yên lòng. Cũng khó trách vì sao anh lại tức giận, nếu xem xét kỹ đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Ôn Viễn suy nghĩ lại chuyện đã qua, mình nói dối sao? Cái này xem như cô cũng có chút oan ức, nói cô giấu giếm vẫn còn chấp nhận được. Về chuyện tiếp rượu, cô cũng có chút bất đắc dĩ, tùy hứng, cáu kỉnh, cái này cô cũng không oan uổng.
Nhưng cho dù như thế, cũng không nên đánh cô. Ôn Viễn mím môi, xoa xoa cái mông bị đánh. Còn có cái gì nữa?
--- chỉ bằng một tiếng em gọi tôi ở quán rượu kia, tôi không phải nên quản lý em sao?
Cô gọi anh là gì? Ôn Viễn cẩn thận nhớ lại quang cảnh lúc đó, chợt nhớ tới hai chữ không khống chế được mà nói ra kia.
Cô gọi anh là…………..chú???
Đêm đã khuya.
Xác định người kia đang trốn trong phòng tắm bên trong phòng ngủ, Ôn Hành Chi mở cửa phòng vệ sinh khác, vặn nước nóng muốn ngâm mình một chút.
Hôm nay anh đã đi dự hai bữa tiệc, thân thể có chút mệt mỏi nên tắm hơi lâu một chút. Lúc anh tắm xong đi ra ngoài phòng khách thì trời cũng rạng sáng. Uống một ly nước ấm, Ôn Hành Chi thấy túi xách của Ôn Viễn bị vứt loạn ở phòng khách. Miệng túi xách mở rộng, đồ vật bên trong đều bị rơi ra ngoài. Gồm có điện thoại di động của cô, bóp đựng tiền lẻ, chìa khóa, một cái ô, còn có một cái ly. Trên ly nước vẫn còn dán một cái hình, đầu óc anh chợt nghĩ về ngày trước, có người ngoác miệng cười với anh.
Ôn Hành Chi bất đắc dĩ nhếch khóe môi, nhặt tất cả đồ đạc lên rồi đặt lên ghế salon. Từ tức giận trở nên thông suốt, quả nhiên là tính khí trẻ con.
Phòng ngủ chính không còn chút động tĩnh, chỉ còn ánh đèn đầu giường tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Ôn Hành Chi lặng lẽ bước vào phát hiện ra Ôn Viễn đã ngủ rồi, cô nằm ngủ trên giường của anh.
Có lẽ do tức giận, muốn trả thù nên cô đem ga giường kéo ra ngoài, trải lại trên giường một cái khác, phong cách hoàn toàn trái ngược với anh. Mà cô thì cứ như vậy nằm trên chiếc giường này mà ngủ.
Ôn Hành Chi đứng bên giường lặng lẽ nhìn cô một lát, cúi người vuốt tóc cô, đã khô. Xem ra cô vẫn còn thông minh, biết sấy khô tóc rồi mới ngủ. Ngủ mà nằm sấp thì tất nhiên là không được thoải mái, chắc tại bị anh đánh đau nên mới nằm kiểu này.
Ôn Hành Chi kéo chăn lên đắp cho cô.
Vừa mới đắp chăn lên, người đang nằm liền quay lại. Cô mở to hai mắt nhìn anh, giống như là chưa từng ngủ, hoặc như là mới tỉnh. Thấy rõ là anh thì muốn đứng dậy. Ôn Hành Chi dùng tay đẩy bả vai cô xuống: “Ngủ đi.”
Ôn Viễn lắc đầu, thấy anh sắp đi liền quýnh lên, đưa tay ra níu chặt cổ anh lại.
Động tác này khiến cho Ôn Hành Chi dừng lại một chút, muốn tránh ra nhưng lại không ngờ Ôn Viễn nhanh tay hơn ôm chặt lại.
Ôn Hành Chi đưa tay đỡ lấy cô theo bản năng, Ôn Viễn vẫn không chịu buông tay, ngập ngừng nói: “Em sai rồi.”
Nói xong, cô không đợi câu trả lời của anh, ánh mắt Ôn Viễn lóe sáng nhìn anh, một lúc sau, chỗ bị đánh vốn đã hết đau, chỉ là lần này bị đánh nhẹ hơn.
Ôn Viễn nhìn anh chằm chằm: “Em đã nhận sai, anh còn đánh em?”
“Em cũng đã nhận mình sai, anh còn không được đánh em?”
Ôn Viễn im lặng không có lý do phản bác, nói cà lắm: “Em…….em cũng có lý do, là anh không chịu nghe.”
“Không cần nghe cũng biết em sẽ nói gì, vậy cần gì phải làm lỗ tai mình trở nên phiền toái hơn nữa.”
Ôn Viễn có chút bất ngờ: “Anh………anh làm sao biết?”
“Em nghĩ lại xem.” Ôn Hành Chi ôm lấy hông cô, vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô: “Vừa nhạy cảm, vừa không có bản lĩnh gì lớn, lòng tự ái lại quá lớn, em nói đi, những điều này ngoài anh ra còn có ai hiểu rõ em hơn?”
“Em……em nào có tệ như vậy?” Ôn Viễn bất mãn phản bác lại.
“Hơn nữa…………..” Ôn Hành Chi thong thả quở trách cô: “Trừ những thứ này, điểm yếu của em chính là không vững lòng. Tập trung nghĩ kỹ lại xem, chỗ em đến là chỗ nào? Em từng ở chỗ này xảy ra nh