Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342321

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.

còn nghĩ lại là một chuyện khác nha. Một chút tạp niệm anh cũng không có, chuyện này nói lên lực hấp dẫn của cô với anh rất đáng nghi ngờ!
“Em ngủ trước đi, anh đi tắm.”
Sau khi nói xong, anh thong thả đi vào phòng tắm. Ôn Viễn ngồi ở cuối giường, hung hăng trợn mắt nhìn cái cửa phòng tắm, cuối cùng thất bại nằm thẳng cẳng ở trên giường.
Ôn Viễn cảm giác được mình càng ngày càng rối rắm, vì vậy thừa lúc anh đang tắm, len lén cởi ba nút áo ngủ. Cô cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn bộ ngực nhô cao của mình, mặc dù phát triển trong điều kiện không được tốt lắm nhưng cũng không tệ nha. Hơn nữa chỗ này, nếu như lớn quá cũng rất khủng bố không phải sao? Ôn Viễn bĩu môi.
Sau đó quan sát xuống dưới, cặp chân thì rất mảnh mai, chỗ cần nhô lên thì không nhô, thế cho nên nhìn khá là khô khan. Nghiên cứu một hồi, Ôn Viễn bi kịch phát hiện, toàn thân cô miễn cưỡng cũng còn được phần eo. Ốm, nhưng bởi vì cô thích ăn nên cũng không đến nỗi toàn là xương. Cũng khó trách, lúc ôm cô anh thích ôm lấy eo cô.
Ôn Viễn cứ như vậy vừa lảm nhảm vừa nhìn mình chằm chằm, ánh mắt kia giống như là xem xét một con heo, xem đến tột cùng là có thể bán được bao nhiêu tiền. Có lẽ do quá mức oán giận, đến nỗi âm thanh cửa phòng tắm mở ra, mở được một lúc cô mới kịp phản ứng. Cô hoang mang sợ hãi, kéo áo ngủ vội vàng cài nút áo. Luống cuống chân tay, hoàn toàn không ngờ được một mảng da thịt tuyết trắng trước ngực, cảnh xuân đẹp đẽ đã lọt vào mắt của anh.
Ôn Hành Chi tuyệt đối là vô ý, anh đứng yên mấy giây rồi chậm rãi đi về phía cô.
Cô cúi đầu thấp không thể thấp hơn được nữa. Ôn Hành Chi vuốt ve tay cô, lấy tay đang giữ nút áo của cô xuống, không chút hoang mang cài từng nút lại cho cô. Sau đó hạ thấp giọng nói: “Ôn Viễn….”
“Đừng gọi em, em không nghe thấy.”
Cô lấy tay che mặt, sắc hồng đã lan ra tận đến mang tai.
Ôn Hành Chi chợt thấy buồn cười, anh quỳ gối trên giường, đối mặt với cô bé cả người đang run rẩy này.
Anh nắm giữ eo của cô: “Em lạnh hả?”
Ôn Viễn kéo hai tay anh ra, nét mặt có chút đau thương: “Em…có phải em không có một chút nào sức hấp dẫn đúng không?”
Ôn Hành Chi cảm thấy buồn cười: “Em suy nghĩ cái này làm gì?”
Ôn Viễn tiếp tục đau thương: “Vậy thì anh là Liễu Hạ Huệ rồi, phụ nữ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.”
Ôn tiên sinh rốt cuộc cũng nhìn thẳng cô, điều này làm cho Ôn Viễn có chút dự cảm không tốt. Quả nhiên, cô rất khô khan, bộ phận không vểnh lên kia lại bị đánh.
“Em tin không, nếu như anh thật sự loạn, nhất định sẽ gặp họa.”
“Tại sao?”
Vẻ mặt cô rõ ràng không tin.
Ôn tiên sinh cực kỳ kiên nhẫn nói chuyện, anh cúi đầu nhìn cô một lát, nói: “Thử một chút cũng được.”
What? Làm sao mà thử? Ôn Viễn mờ mịt nhìn anh.
Cô lại thấy anh cười cười, làm cho tâm hồn người ta cảm thấy hứng thú. Ôn Viễn ngây dại, một giây kế tiếp bị anh bế lên khỏi giường, đôi môi bị anh phủ xuống. Cảm giác ẩm ướt làm cho đầu cô muốn nổ tung, đôi chân của cô khó khăn lắm mới rời khỏi giường, cả người đều giống như lơ lửng, cho nên không khỏi ôm chặt lấy bờ vai của anh.
Tư thế này khiến cho Ôn Hành Chi chiếm thế thượng phong, anh hướng dẫn cô đem hai cánh tay vòng qua bờ vai anh, một tay anh giữ chặt eo cô, nụ hôn trên môi càng ngày càng thăm dò sâu vào trong.
Ôn Viễn có chút không chịu nổi, thì ra đây chính là biện pháp thử? Thật là muốn lấy mạng.
Nhận thấy cô có chút khẩn trương, Ôn Hành Chi khẽ buông lỏng tay, rốt cuộc Ôn Viễn cũng thở dài một hơi. Nhưng cô hoàn toàn không buông lỏng, cô chợt trọn hai mắt nhìn thấy toàn bộ những dáng vẻ của người đàn ông trước mặt mình.
“Anh…anh.”
“Thả lỏng.” Anh hôn nhẹ gương mặt của cô: “Em nói muốn thử mà.”
Ôn Viễn muốn khóc.
Anh không giữ lấy cái gáy của cô, nhưng hai cái tay của anh cứ lên lên xuống xuống như vậy càng trở nên dày vò. Ôn Viễn cảm thấy toàn bộ thân thể mình giống như bị điện giật, từng đợt từng đợt run rẩy đánh úp cô, cô hoảng hốt chạy loạn tìm chỗ ẩn nấp, nhưng mỗi một lần đều bị anh nhanh chóng bắt được. Tùy ý trêu chọc, hoàn toàn không cho cô một chút xíu đường lui.
Ôn Viễn hoàn toàn luống cuống.
Cô ô ô lên một tiếng, ở bên tai anh mềm mại cầu xin tha thứ: “Ô ô, chú……”
Cô không chịu nổi nữa, cô không biết nên gọi anh sao nữa. Thần trí Ôn Hành Chi vẫn còn, anh buông cô ra, hôn lên thái dương cô.
“Viễn Viễn, em không thể chỉ có sức hút.” Anh nói xong, âm thanh khàn khàn hấp dẫn lại vang lên: “Em còn phải có bản lĩnh dập lửa nữa.”
Ôn Viễn rơi lệ. Lần sau cô tuyệt đối không dám trêu chọc anh nữa. Anh ra tay quá độc ác.
Trải qua một đêm loạn lạc, Ôn Viễn rốt cuộc phải nhớ cho kỹ. Không phải người ta không muốn loạn, truy cứu ra nguyên nhân chính là do cô quá yếu.
Tối hôm qua cứ như vậy mà ngủ thiếp di, sáng sớm thức dậy mới sâu sắc cảm nhận được những trừng phạt của anh trên người cô. Giữa hai chân có chút đau, còn trước ngực thì có những vết sưng đỏ.
Ôn Viễn hít một hơi, cảm thấy thê thảm không nỡ nhìn.
Sau khi rửa mặt, cô đi xuống lầu.
Từ Mạc Tu đang chuẩn bị điểm tâm, Lý Tiểu